
“ Nỗi cô độc có thể giết chết em một cách nhẹ nhàng nhất.
Khi em đứng trước cung An Định, giữa dòng đời ngược xuôi, cầm điện thoại mà chẳng biết gọi cho ai, đến đây, và nghe Hoàng Rob kéo violon, cùng em.
Nên em đi về, tạt qua Gongcha mua Alisan kem sữa, bần lắm rồi, nhưng buồn nên mượn trà sữa, đổ vào lòng, xem thử có ngọt hơn ?
Về nhà, cắm trà sữa hút lặng lẽ, mở Let her go, tự chill.
Đáng lẽ em phải bắt đầu tháng 5 một cách vui vẻ hơn, phải không em ?”
Dòng caption viết trong lúc nỗi buồn đạt cực đại trên chiếc insta có 5 followers của em.
Và em nhận được 2 dòng reply, một của Rán, một của chị Mây.
Em chưa gặp chị Mây một bữa nào hẳn hoi cả, hẳn hoi như kiểu cùng ngồi xuống rồi chuyện trò trong một không gian yên lành nào đấy.
Thế mà, đọc dòng reply của chị Mây, em chỉ muốn chạy ngược lại 100 cây số về thị trấn, ôm chị một cái.
“Thỉnh thoảng (nhất là thời ở ngoài Huế), lúc sinh viên, và năm đầu nội trú, chị có cảm giác giống em.
Chị đi siêu thị rồi nhìn ng ng vui vẻ, từng gia đình, từng cặp đôi, từng nhóm bạn bè, tự hỏi tại sao ng ta vui vẻ thế mà mình cô độc đến thế?
Rồi chị đi mua 1 vé xem phim, chị nhớ là chị lặng lẽ khóc giữa rạp.
Đến năm 3 ntru, và bây giờ, chị ko trải qua những buổi tối như vậy nữa. Chị cứ lo làm việc, lấp đầy khoảng trống trong cs của mình, và những buổi tối “thê thảm” ấy lùi xa.
Chị kể về nó, ko phải để nói gì, chị chỉ có ý, chị có thể hiểu cảm giác đó của em một chút. Và chị nghĩ chắc chúng ta luôn có một khoảng thời gian như thế. Ko phải là thứ cám xúc gì quá tiêu cực, em hen.
Về quê rảnh, ghé nhà chị chơi, ra hiên ngồi với chị hén”.
Leave a comment