Summertime sadness

Vừa gõ xong tiêu đề, vào Soundcloud cho chạy playlist, giọng Nguyên Hà cất lên bỗng thấy nước trào hai bên khoé mắt.

Giờ này là 7:23am, June 12.19.

Tới khi cảm giác được từng luồng acid đang tiết ra trong dạ dày, mới nhớ ra là uống sữa giúp dễ ngủ hơn. Cũng chịu khó ra mở tủ lạnh, rót một cốc Almond milk, ngoan ngoãn uống xong lại nằm uống, hai mắt vẫn nhìn trân trân trần nhà.

Trải qua nhiều đêm thức trắng, em vẫn tự hỏi mình, liệu mình đã làm đúng ? Em thấy mình vẫn còn trẻ lắm, mọi người ai cũng bảo you look so young, nên em tự nhủ rằng em đang như 18 thôi, em chỉ là đang khởi đầu thôi. Nhỉ ?

Thật ngạc nhiên là em đi làm rồi, em tự chủ về kinh tế, cái cảm giác này thật là con mẹ nó khoái quá đi.

Thật ngạc nhiên là em bị đời dập cho tơi bời khói lửa, cuộc đời này không vì em nhỏ bé mà thương hoa tiếc ngọc. Hằng ngày đi làm, em vẫn tụng bảy bảy tám tám lần là không được đánh khách hàng. Kiên nhẫn là thứ lớn nhất em học được trong thời gian này.

Thật ngạc nhiên là em đang suy nghĩ nghiêm túc về việc gap year, dùng thời gian 1 năm tự mình kiếm tiền để đi học trở lại. Một đứa từ nhỏ tới năm 20 tuổi chưa bao giờ phải lo nghĩ về học phí, chỉ cần có má, mọi chuyện sẽ tự được an bài. Nhưng từ khi kiếm được những đồng tiền đầu tiên, em biết, mình đã được lớn. Em nghĩ mình sẽ kiếm nhiều tiền nhất có thể, bỏ vào ngân hàng, năm sau em chỉ cần đi học thôi. Em thích đi học. Em muốn tập trung hoàn toàn năng lượng vào nó, khi đang làm việc gì, em muốn làm tốt hết mức có thể.

7:50AM

June,2019.

Sacramento, California, US.


Discover more from lazy daisy

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

Leave a comment