“dòng thời gian trôi như ánh sao băng, trong khoảnh khắc của chúng ta…”

Rời nhà lúc trời mới tờ mờ sáng, má bật lửa thắp hương trước mỗi chuyến khởi hành, mùi hương dìu dịu trong cái lạnh khiến lòng yên hơn đôi chút. Tiếng vali kéo rè rè trên mặt đường thanh vắng, con ngõ nhỏ còn vương mùi sương sớm, cô Hoa vừa mới về nhà sau ca làm đêm, 9h tối tới 6h sáng, cô chở hai mẹ con ra điểm đón xe bus để xuống San Jose, sau đó về nhà nghỉ ngơi rồi 10h sáng lại đi làm tiếp, má kêu chị làm gì dữ vậy, cô cười bảo ừ, weekend thì tui nhận 2 jobs, người đàn bà tóc đã bạc gần hết lại có thể làm ca đêm nối tiếp ca ngày, những người phụ nữ tôi biết ở đây, chẳng ai lười biếng, đều cần mẫn như một con ong vun vén cho cái tổ của mình.

Chuyến đi SJ lần này là cuộc hội ngộ của ba người bạn thân từ thuở xuân thì mười mấy, má – cô Cúc- cô Hàn. Hồi mới giải phóng, má hơn cô Cúc 1 tuổi, hơn cô Hàn 4 tuổi mà chẳng hiểu sao xếp học cùng một lớp, từ cấp 1 lên tới cấp 3. Đến khi thi vào Cao Đẳng, cô Cúc đủ điểm đậu như không nhận được nhận giấy báo vì nhà theo Nguỵ, không đi học được cô chấp nhận lên thuyền vượt biên sang Mỹ, may mắn gặp gỡ chồng cô, kết hôn rồi định cư ở Houston, Texas. Nhà cô Hàn thì bị tịch thu tài sản, hôm trước còn có ô tô đưa rước đi học, hôm sau đã bị đuổi khỏi nhà mình chỉ với một bộ áo bận trên người, ít lâu sau cô cùng gia đình sang Mỹ theo diện HO rồi định cư ở San Jose. Mấy chục năm trời, từ thời còn là ba đứa con gái đội nắng lội qua trảng cát dài ngút mắt đi học, ăn khoai trộn cơm, ngủ ké lại nhà nhau, hôm nay đã thành ba người phụ nữ trung niên dạo bước shopping trên phố Santana Row ở thung lũng hoa vàng nước Mỹ.

Ở San Jose cộng đồng người Việt rất mạnh mẽ nên có hẳn một khu gọi là Vietnam Town, sau khi ăn một dĩa cơm tấm to nức cả bụng,  Chú Dũng – chồng của cô Cúc, người đàn ông đã gần tuổi nghỉ hưu, lương một năm mấy trăm ngàn đô lại háo hức chạy qua xếp hàng ở một quán nước mía trong khu Vietnam Town để mua hẳn 1 gallon nước mía $20 về uống cho đã thèm, chú kêu bên Houston không có, mà có cũng không ngọt như ở đây.

Sao mà dễ thương quá chừng.

Lúc đi dạo ở phố, cô Cúc dẫn tôi vào cửa hàng H&M dạo vì cô bảo con gái cô hay mặc đồ của brand này. Dạo này tôi toàn mua đồ màu đen, quần đen, hoodie đen, hôm nay tôi tính chọn đồ đỡ đen hơn, 2 cái áo len turtle neck  màu nâu/beige. Cô Hàn và cô Cúc thấy thế kêu lên con ơi, con còn trẻ mặc mấy màu sáng này nè. Tức thì, cô Cúc quơ liền một cái áo len màu xanh cây thông Noel, cô Hàn quơ tiếp một áo len màu neon, act cool, tôi đứng hình năm giây, buồn cười, nhưng cũng cảm thấy thú vị nên lấy luôn cả 2 cái đó cho hai cô vui (tui là đứa trẻ ngoan). Tới lúc tính tiền, cô Cúc với má dành nhau trả tiền kịch liệt, thu ngân và tôi đứng đơ tại chỗ, cuối cùng cô Cúc với thâm niên làm việc trong Macy’s đã nhanh tay hơn. Cuối cùng đứa nhỏ là tôi hạnh phúc với 4 chiếc áo mới cho mùa đông sắp đến.

Processed with VSCO with m5 preset

Tối đó cô Hàn làm Mỳ Quảng và bánh ướt, người Quảng nấu mì Quảng thì khỏi phải nói độ ngon và thơm rồi. Từ phần nhưng là thịt gà kho, tôm rim, chả cây, tới món rau ăn kèm là bắp chuối, xà lách, rau thơm, đậu phộng rang giã nhỏ, bánh tráng mè đen đều đầy đủ không thiếu một món gì. Cô Hàn mở một chai rượu vang mua từ Napa Valley, California. Tôi hí hửng dòm cô mở rượu, mắt sáng rực chờ cô rót cho mình một ly. Cái thứ nước đỏ đậm đắng chát này tôi không thể uống nhiều được nhưng thích mê cảm giác lắc đều, cụng ly và nhấp một tí xíu.

Processed with VSCO with m5 preset

Cô Hàn nói với tôi rằng, nếu cô được trở lại tuổi của con, cô Hàn sẽ đi đông lạnh trứng, rồi sau đó sống cho mình, không bị rush là phải có chồng rồi đẻ con trước 35 tuổi, nhiều lúc mình bị mấy yếu tố đó chi phối, chưa tìm hiểu kỹ người kia đã phải kết hôn để kịp đẻ con. Cô bảo tôi có cơ hội thì đi đông trứng, chơi đùa tới 30 tuổi, thong thả tìm hiểu đối phương, sau đó lấy trứng ra để dùng. Trứng vẫn chất lượng và mình cũng thoả mãn. Nghe thấm dễ sợ chưa. Tôi dám chắc nếu mình đang ở Việt Nam thì chẳng bao giờ nghe được lời khuyên kiểu này. Cô Hàn người nhỏ nhắn, không trang phục đắt tiền, bề ngoài giản dị, nhưng cách đi đứng, ăn nói, hành xử rất tinh tế và “tân thời” ( cách dùng từ của cô Hàn). Tối hôm đó, những người phụ nữ này đã ngồi bên bàn ăn, uống rượu và tâm sự tới khuya, chưa tới 12h thì chưa đi ngủ, cô Cúc kêu phải nói cho bỏ công bay từ Texas sang đây. Tôi bảo cô Cúc là cô khuyên má con đi, má con cứ lo đủ thứ chuyện hoài, cái gì cũng ôm vào người. Cô Cúc nhìn má tôi nói, “Take it easy bạn ơi”.

Yup. Take it easy.

Vài tiếng gặp gỡ ngắn ngủi nhưng thân tình, sáng hôm sau trước khi tạm biệt, cô Cúc ghé tai tôi thì thầm rằng vài năm nữa con có chuyển trường thì cân nhắc qua chỗ cô Cúc nghe, bên Texas học phí rẻ mà trường cũng good lắm, nếu cần gì thì có cô Cúc. Nghe ấm lòng thiệt sự mặc dù tôi cũng chưa biết mình sẽ bị dòng đời đưa đẩy về đâu.

San Jose lần đầu, nhưng chắc sẽ còn nhiều lần nữa.

2nd of November, 2019.

Daisy.

Keep moving on.

Be happier.

Processed with VSCO with m5 preset


Discover more from lazy daisy

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

Leave a comment