Mùa đông, ngày không bốn tôi xem bộ phim “Em của thời niên thiếu”, ý định ban đầu là vì nguyên tác truyện và Châu Đông Vũ mà xem nhưng xem xong lại bị thiếu niên Dịch Dương Thiên Tỉ đào cho một cái hố sâu không thể trèo lên. Cái tên Thiên Tỉ tôi từng nghe loáng thoáng trong nhiều năm qua trong một nhóm nhạc ba em thiếu nhi của Trung Quốc, tôi từng nghĩ các tên bốn chữ thiệt dài này hẳn là biệt danh thôi nhỉ, còn khuôn mặt của cái tên ấy như thế nào tôi chưa từng thấy qua. Hồi cỡ một tháng trước, trước khi xem trailer tôi có sự ngờ vực không che dấu xuất phát từ tâm lí không muốn truyện chuyển thể thành phim, nhất là với tác phẩm của Cửu Nguyệt Hi, nam chính nào cũng có độ khó cao mà tôi chưa từng thấy cái tên diễn viên nào phù hợp để đóng. Vậy mà lúc xem xong trailer, có chút bất ngờ, Châu Đông Vũ thì tôi hoàn toàn tin tưởng về mặt diễn xuất, thế nhưng Thiên Tỉ xuất thân là thần tượng thiếu niên lại nhập vai đến không ngờ, đặc biệt là Bắc Dã. Ai đọc truyện rồi sẽ biết, Bắc Dã không phải là một thiếu niên ngoan ngoãn, đây là một thiếu niên nổi loạn, lưu manh, thông minh, nội tâm kín kẽ, thế nên diễn viên đóng Bắc Dã không được quá đáng yêu khả ái, không được quá già dặn, trưởng thành mà phải là sự giao thoa giữa hai thái cực đó – một thiếu niên bắt đầu có mùi vị đàn ông. Quá trình đó gọi là “thành niên”. Lần đầu tiên tôi nảy sinh cảm giác mong chờ một bộ phim, trước đó có nhiều bộ truyện yêu thích được chuyển thể thành phim như Hoa Tư Dẫn, Tam Sinh Tam Thế, Huyền của Ôn Noãn, Tình Yêu Thứ Ba…nhưng không xem bộ nào, vì cảm giác không đúng, không khớp.
Suốt ba ngày sau đó, tôi xem đi xem lại “Em của thời niên thiếu”, chìm nghỉm trong ánh mắt của Thiên Tỉ. Một thiếu niên 18 tuổi mà biểu đạt được ánh mắt có lực, lúc thì trong sáng như sao lúc lại như đã trải qua rất nhiều thăng trầm trong cuộc đời, sớm nhìn thấu sự gian ác của thế gian, cảnh phim trong nhà giam hai đứa nhỏ chỉ nhìn nhau không có một câu thoại nào, mà dường như lại hiểu hết tất cả. Không những năng lực diễn xuất bằng mắt rất mạnh, Thiên Tỉ còn có chất giọng trầm, chậm, có độ ấm. Bởi vậy khi em trai Thiên Tỉ đọc thoại “Em bảo vệ thế giới, anh bảo vệ em”, “Em quá thuần khiết, em không hiểu” đã làm cho các fans dì, fans chị, fans qua đường đồng loạt u mê, sẳn sàng “nợ Tiểu Bắc một lần”.

Hình tượng trước giờ của Thiên Tỉ là một thiếu niên an tĩnh, đỉnh cấp lưu lượng của một nhóm nhạc hàng đầu Đại Lục, khiêm tốn, sống tích cực, nỗ lực, thế nhưng bên trong Thiên Tỉ có sự tương đồng với Tiểu Bắc, có mặt tối, có sự nổi loạn, phản nghịch đồng thời cũng có sự ấm áp, đồng cảm với người khác. Lúc quay phim này, Thiên Tỉ chấp nhận không màng hình tượng của mình, mặt mộc đóng phim, cạo đầu, áo quần nhem nhuốc, mặt lúc nào cũng sưng lên vì đánh, cảnh tát nhau cũng là tát thật, tát xong sưng 2 ngày chưa tan, thế nhưng Thiên Tỉ bảo cậu rất phấn khích, giống như được giải toả một năng lượng gì đó ra ngoài, được thử những điều mà những thiếu niên bình thường sẽ làm mà cậu đã thiếu hụt trong quá trình thành niên của mình.
” Hẳn là khi còn nhỏ cậu ấy đã đánh vác rất nhiều khó khăn. Một người vừa mới xuất hiện, người hâm mộ còn chưa hiểu về điểm tốt của cậu ấy đã công kích cậu ấy. Thế nên tôi nghĩ sau khi cậu ấy hiểu được nỗi cô độc ấy thì trong ánh mắt của cậu ấy có loại tình cảm kia, có suy nghĩ, có điều gì đó tồn tại. Ngày quay phim đầu tiên cậu ấy và Trần Niệm nằm trên giường, thật ra đạo diễn chưa nói với cậu ấy là “em diễn cảnh này phải khóc” là bản thân cậu ấy diễn rồi diễn…rồi nước mắt cứ vậy rơi xuống. Tôi nghĩ cậu ấy là đứa nhỏ đã từng chịu nhiều khổ sở. Nhưng cậu ấy chưa từng vứt nỗi khổ ấy cho người khác, cậu ấy có thể lý giải được người khác, cảm nhận người khác, cậu ấy hiểu được nổi khổ của người khác.” ( Biên kịch Jojo)
Thật ra bộ phim vẫn chưa đạt tới trình độ tôi hoàn toàn thoả mãn, vì sau khi trải qua kiểm duyệt, nhiều cảnh bạo hơn đã bị cắt, nhiều chi tiết hay vẫn chưa được thể hiện trong phim, như là Trần Niệm bị tật nói lắp, sau khi Bắc Dã dẫn Trần Niệm về nhà đã lấy sách tập đọc tiểu học ra dạy cho cô, Bắc Dã đọc trước, Trần Niệm đọc theo sau, Trần Niệm bị Bắc Dã phạt đọc tên cậu ấy liên tục 10 lần. Như là cảnh một buổi bỏ trốn ra khỏi thị trấn của hai đứa trẻ, trốn vé tàu, rong ruổi trên cánh đồng, cùng chờ đợi tất cả ngọn đèn đường được bật lên… Và quan trọng là sự thông minh của Bắc Dã được bộc lộ khi dựng hiện trường giả, bằng chứng giả để quy hết mọi tội lỗi về phần mình, sự gan dạ dưới áp lực hỏi cung và sự bảo vệ Trần Niệm tới phút cuối cùng, khai thêm một tội để Trần Niệm có đủ thời gian hoàn thành kỳ thi đại học. Thế nhưng một bộ phim điện ảnh với thời lượng 2 tiếng thì những điểm trọng tâm đã được thực hiện rất tốt, có cài cắm ẩn ý, có chiều sâu, có sự lắng đọng. Doanh thu phòng vé 1,5 tỷ chủ tịch Mao và đặc biệt là khiến một fan qua đường như tôi lọt hố không trèo lên được TT.TT

Leave a comment