Life goes on

Life goes on

Like an echo in the forest

Like an arrow in the blue sky

On my pillow, on my table

Life goes on like this

Viết là một cách để tôi giải toả bản thân, sắp xếp lại suy nghĩ cho liền mạch hơn. Có những chuyện, khi tôi viết xuống và nhìn nhận lại, tự nhiên tôi thấy thông thoáng đầu óc kinh khủng, giống như nó không chạy vòng vòng trong đầu nữa mà biết theo hàng theo lối hơn. Tôi đã không viết trong một khoảng thời gian dài, cho đến khi tình cờ gặp được Mariia. Một cô nàng đã xin share bàn cùng mình ở temple coffee trong một buổi tối cuối tuần đông khách. Vừa đặt tách trà nóng xuống bàn là cô lôi ra một chồng sổ nhỏ, vứt điện thoại qua một bên và cắm cúi viết. Tôi có liếc qua đôi lần, thấy cô ngoệch ngạc viết bằng tay trái trong ánh đèn mờ ngoài mái hiên, mà một nửa trong ánh đèn đó đã bị che lấp bởi cái bóng của cô. Tôi mở lời là cô có muốn đổi chỗ với tôi không, vì phía tôi ánh đèn chiếu trực tiếp và cô sẽ thấy rõ ràng hơn. Cô mỉm cười bảo rằng không sao. Và câu chuyện của chúng tôi bắt đầu từ đó. Cô là một sự đặc biệt mà tôi hiếm thấy ở quán cà phê, khi người ta hầu hết đều chúi mũi vào điện thoại và laptop, ít khi nào nói chuyện trực tiếp với bên đối diện. Kể cả tôi cũng đang mở hai màn hình xanh trước mặt cùng một lúc để chạy deadline. Trời ơi, lúc đó tôi thấy mình công nghệ kinh khủng, dường như tôi đã bỏ quên việc viết giấy từ đầu hè rồi. Chúng tôi nói chuyện về writing therapy. Mariia đang tiếp nhận điều trị tâm lí bằng cách viết mỗi ngày, cho một người cố định, trong vòng một tuần. Cô kể rằng nó đã thay đổi cô như thế nào, tâm trí cô nhẹ nhõm ra sao và cô đã được chữa lành như nào. Cô là một vegan, cô tin vào afterlife, tin vào thiền, tin vào con người kết nối với nhau bằng xung động chứ không phải ngôn ngữ. Khỏi phải nói tôi vui cỡ nào, thật ngẫu nhiên mà cũng thật thú vị khi tôi gặp được một người có thể chia sẻ cùng với mình những vấn đề trong tâm lí, viết, và cuộc sống. Lúc đó tôi vứt deadline sang một bên và trò chuyện cùng với cô hơn 2 tiếng đồng hồ. Mariia hẹn tôi hôm khác lại đi cà phê, và chúng tôi cùng viết với nhau. Cô cũng giới thiệu cho tôi một quán cà phê ở Auburn và một ngọn đồi và cô thường đi hiking cuối tuần.

Sau này nói chuyện với nhau nhiều hơn, tôi cũng biết thêm rằng hơn 10 năm ở Mỹ của cô cũng bao biến cố thăng trầm, nhưng tôi mừng vì cô đang có một người trị liệu tâm lí hiệu quả, và có vẻ cô cũng học được cách để tránh nổi đau và sống rực rỡ hơn.

California, Nov. 2020

Carpediem.

P.s: Tôi thích album lần này của bangtan, giống như được trở lại thời của spring day, của hoa dạng niên hoa, của những đứa trẻ vụt lớn với nỗi buồn lớn hơn và tình bạn lớn hơn. Tôi rất mừng vì bangtan vẫn giữ được chất nhạc của riêng họ, music for healing. Music video này giống như một vlog, một cuộc sống thường nhật, gần gũi. Lời nhạc của taehyung “my feet refuse to move on” nghe buồn, nhưng đẹp ghê.


Discover more from lazy daisy

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

Leave a comment