Pumpkin Spice Latte

Mùa thu bắt đầu với lá rụng và mùi quế thoang thoảng trong không khí. Mùa quế là mùi thần kỳ, và người Mỹ thích thêm nó vào mọi loại đồ uống và đồ ăn khi họ bắt đầu thấy một chiếc lá chớm rụng trước sân nhà. Cinnamon tea, Hot milk with cinnamon, cinnamon pie, pumpkin spice latte..Họ để thứ mùi gỗ ngọt cay đó thấm trong hơi thở, quần áo, lần lữa khắp nhà, thứ mùi khiến người ra muốn rúc vào một chiếc ghế bành nào đó, nhìn gió cuốn lá rơi ngoài đường phố, may mắn hơn nữa, nhìn những cơn mưa không biết từ đâu đến.

Những cơn mưa hiếm hoi tưới lên mảnh đất miền tây khô cằn, bãi cỏ cháy trước sân bỗng nhú xanh trở lại một cách không quen mắt, tương phản với dãy cây đang rụng lá vàng đỏ dọc con phố. Trên Highway 50, trời xanh với từng cụm mây lớn sau cơn mưa đêm qua, không khí ẩm ướt dễ chịu, Victor hạ cửa xe và nói:

– I didn’t expect the rain would come this soon. But it’s really good. We need it.

Yeah. Chúng ta cần những cơn mưa này.

Những cơn mưa làm ta muốn ở lì trên giường nhiều thêm một chút, tỉ tê to nhỏ nhiều thêm một chút, và, mơ nhiều hơn một chút.

Hôm nay tôi thức dậy với sự mơ màng chưa dứt của giấc mơ đêm qua, giấc mơ ngược về khi tôi còn là học sinh cấp 3 chuẩn bị thi vào đại học, cơ thể tôi tê rần không muốn nhúc nhích. Sự tê rần này thì dễ hiểu thôi, vì tôi đã bỏ nhiều sức lực vào buổi tập yoga trước đó, cuối cùng thì cơ thể tôi cũng phải chấy nhận một sự thật là chủ nhân của nó bắt đầu bước ra khỏi chuỗi ngày nuông chiều bản thân quá độ rồi. Một vệt mồ hôi chảy dài từ ngực xuống bụng, một sự thoả mãn lan toả. It worked.

Vậy còn giấc mơ cấp 3 thì lí giải nó như thế nào đây? Ok. Tôi chưa có ý định lập Dream Journal, nhưng tôi sẽ cố gắng làm nó có lý một chút ở đây. Trong giấc mơ, có áo dài trắng, không phải một, mà là ba, ba chị em tôi trong áo dài trắng đang đứng ở hành trường vàng ố màu thời gian để chụp hình kỷ yếu, lớp học thì vẫn đang tiếp tục ở bên trong. Một người sẽ thay phiên chụp hình cho hai người còn lại, nghĩa là chúng tôi không thể chụp một bức ảnh có đủ ba người, lúc đó tôi nhìn xuống sân trường đầy nắng, nói với lại với hai chị rằng tôi sẽ chạy vào lớp một chút, rồi ba người sẽ xuống sân trường rồi chụp một bộ ảnh có đủ cả 3 thật đẹp. Tôi chạy vào lớp, cô giáo toán đang luyện đề đi toán đại học mà tôi không hiểu một chữ nào, hoang mang là tại sao lại chưa bao giờ gặp gỡ dạng đề này, trong khi mọi người đều vô cùng tập trung giải đề. Tôi chạy khỏi lớp học, tôi có việc cần phải làm. Nhưng khi chạy ra, sân trường tối đen, chị hai và chị ba cũng đã không thấy đâu nữa. Chúng tôi không thể có ảnh chụp ba người cùng mặc áo dài trắng dưới nắng trường. Tôi tỉnh giấc.

Hai chị tôi lớp hơn tôi 5,6 tuổi. Nghĩa là, lúc tôi học cấp 3, hai chị đã đi học đại học. Chúng tôi chưa bao giờ có hình chụp chung cả ba cùng mặc áo dài trắng. Và trong giấc mơ, tôi cũng không thể thực hiện được điều đó. Nhưng tôi nhớ rõ bộ dáng chúng tôi khi mặc áo dài sẽ nhưng thế nào. Chị hai với dáng người cao gầy, vầng trán rộng, cười ngô nghê với hai cái răng cửa thật to và vài cộng tóc lơ thơ trước trán. Chị ba sẽ lùn hơn chút, tròn hơi chút, và cái nét rụt rè ít nói vẫn còn rất rõ ràng. Nhưng tại sao tôi lại mơ về ba chị em tôi ? Có lẽ nó liên quan đến “Bone”.

“Bone” là tiểu thuyết của Fae Myenne Ng mà tôi phải học trong lớp Văn Học Mỹ kỳ này. Bone kể về một gia đình nhập cư gốc Hoa ở Chinatown, San Francisco với ba đứa con gái: đứa lớn lén kết hôn ở New York, đứa giữa tự tử, và đứa út muốn đi khỏi Chinatown càng xa càng tốt. Bone là sự dằn xé của những số phận giữa nền văn hoá Mỹ tự do và văn hoá “tôn ti trật tự” của người Hoa, giữa ranh giới của Chinatown nhỏ bé và phần còn lại của nước Mỹ. Bone mở đầu như thế này:

Tạm dịch: Chúng tôi là một gia đình với ba đứa con gái. Theo tiêu chuẩn của người Hoa, đó là điềm không may. Ở khu phố người Hoa, mọi người đều biết câu chuyện nhà chúng tôi. Người ngoài sẽ hất cằm, nhìn vào chúng tôi, và lắc đầu. Chúng tôi nghe thấy cả.
“Một gia đình thất bại. Nhà Dulcie Fu đó. Rồi biết ai không: Leon đầu hói. Không có gì ngoài con gái”
Leon dặn chúng tôi đừng quan tâm những gì người ta nói: “Họ xì xào. Họ ghen tỵ”.Ông vẫy tay lên trời: “Năm thằng con trai còn không bằng một đứa con gái ngoan đâu”.

Ngay từ những câu từ đầu tiên, tôi đã có thể cảm nhận được một sự liên quan đến câu chuyện của Bone. Càng đọc về sau, càng nhiều sâu chuỗi. Ngay cả trong lúc lái xe, tôi cũng suy nghĩ phải giải thích cho thầy và các bạn người Mỹ hiểu phong tục của người phương Đông, tại sao có ba đứa con gái là điềm không may, tại sao khi chết họ lại mong muốn được đưa xương cốt về lại quê nhà, tại sao con gái lớn phải chịu rất nhiều trách nhiệm, tại sao những người cha người mẹ lại chịu hi sinh, làm việc tầng thấp và không ngơi nghỉ ở đất nước xa lạ này? Tại sao họ đã mấy chục năm không trở về quê nhà nhưng mong muốn con gái ở đây phải có lễ giáo của người Trung Hoa? Rất nhiều cây hỏi tại sao và tại sao.

Những nhân vật này quá thật, tôi có thể liên hệ nó với những câu chuyện nhập cư trên đất Mỹ mà tôi nghe được. Câu chữ của Bone đi vào tiềm thức của tôi, và trong giấc mơ, tôi thấy ba chị em tôi, ngây thơ, trong trắng, nắm tay cười rạng rỡ dưới ánh nắng. Chúng tôi không giống 3 chị em trong Bone, chúng tôi yêu thương nhau rất nhiều. Nhưng Bone gieo cho tôi một nỗi sợ là sau này chúng tôi sẽ xa nhau. Xa hơn khoảng cách địa lý bây giờ,chị ba 1700 dặm về phía Texas, chị hai 8500 dặm về phía Việt Nam. Trong tiềm thức của tôi, ba chị em vẫn có một sự kết nối mà chúng tôi đã thành lập từ hơn 18 năm ngủ chung giường, là hình hài ba má cho, là sự may mắn, là bone to bone, là blood to blood.

california,tháng mười một, 2021.

carpe diem.


Discover more from lazy daisy

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

Leave a comment