♥︎ The Love Hypothesis: Tiền truyện

♡ Tác giả: Ali Hazelwood.

Một tác giả của nhiều bài báo khoa học về Não. Cô sinh ra ở Ý, sống ở Đức và Nhật trước khi qua Mỹ để theo đuổi bằng Tiến Sỹ về Khoa học thần kinh. Cô vừa mới trở thành một giáo sư, điều mà chính cô cũng ngạc nhiên. Khi Ali không làm việc, cô chạy bộ, ăn bánh ngọt, xem phim khoa học viễn tưởng với chồng và hai con mèo

Tình trạng: Đang dịch (tốc độ tuỳ vào thời gian rảnh và sự cổ vũ của người đọc, Subcribe trang nếu muốn chương mới được tự động gửi vào hộp thư email).

Xin vui lòng không reup, không đăng lại.

Số chương: 22

Tiền truyện

Thành thật mà nói, Olive có một chút do dự về chuyện học tiếp lên tiến sỹ.

Không phải bởi vì cô không thích khoa học (Cô có. Cô yêu khoa học. Khoa học là niềm vui của cô). Và cũng không phải vì một đống những cảnh báo thấy ngay trước mắt. Cô ấy nhận thức rõ ràng là những năm học bị trả lương thấp và không được đánh giá cao sẽ không tốt cho sức khoẻ tinh thần của mình. Cô biết những đêm đằng đẵng vất vả trước đèn hơi để tìm kiếm một mẩu kết quả nhỏ nhặt có thể không phải là chìa khoá dẫn đến hạnh phúc. Cô biết cống hiến cả con tim và khối óc để theo đuổi học thuật với chỉ vài khoảng nghỉ ngắn ngủi để đi trộm ít lát bánh mỳ một mình có thể không phải là lựa chọn sáng suốt.

Cô ấy biết rất rõ, nhưng không cái nào trong số đó thật sự làm chùng chân cô. Hoặc có thể có, chút xíu thôi, nhưng cô có thể chịu được. Chỉ là một điều khác níu cô lại trước khi nhúng chân vào vào guồng quay địa ngục hút hồn két tiếng (chương trình học tiến sỹ). Một điều níu chân cô lại, đó là, khi cô được mời phỏng vấn cho một vị trí ở khoa Sinh học của Stanford, Anh ấy xuất hiện.

Anh ấy là một người cô không bao giờ biết tên.

Cô gặp Anh ấy sau khi mù quáng xông vào phòng vệ sinh đầu tiên cô nhìn thấy.

Anh đã hỏi cô, “Không phải tôi nhiều chuyện, nhưng tại sao cô lại khóc trong phòng vệ sinh của tôi?”

Cô ré lên, cố gắng để nhìn qua màn nước mắt nhưng không thể. Toàn bộ tầm nhìn của cô đều mờ mịt. Tất cả những gì cô có thể mường tượng là một hình dáng nhập nhèm – một ai đó cao, tóc đen, mặc đồ đen, và….chỉ có thế.

“Tôi…đây là phòng vệ sinh nữ phải không?” Cô lắp bắp.

Một khoảng lặng. Im lìm. Và: “Không”. Giọng anh ấy rất trầm. Vô cùng trầm. Tuyệt nhiên trầm. Trầm một cách mơ màng.

“Anh có chắc không?”

“Chắc.”

“Thật sự chắc?”

“Khá chắc đấy, vì đây là phòng vệ sinh trong lab của tôi.”

Rồi. Cô bị bắt tại trận. “Tôi xin lỗi. Anh có cần tôi…” Cô chỉ về hướng buồng vệ sinh, hoặc là nơi cô nghĩ nó ở đó. Mắt cô nhắm tịt vì nhức nhối, cô phải đè nó lại để làm dịu cơn rát. Cô cô gắng để lau khô má mình bằng tay áo, nhưng chất liệu vải thì rẻ tiền và thô thiển, còn không thấm nước bằng nửa chất liệu cotton. Ôi là, niềm vui của sự nghèo hèn.

“Tôi chỉ muốn đổ thuốc thử này thôi”. Anh ấy nói, nhưng cô cảm nhận anh không di chuyển. Có thể bởi vì cô đang chắn trước bồn rửa. Hoặc có thể bởi vì anh cho rằng Olive là một cô nàng kì dị và đang suy nghĩ xem có nên gọi bảo vệ trường để tiễn cô đi hay không. Đó có thể là một dấu chấm hết nhanh chóng cho giấc mơ học tiến sỹ của cô.

“Chúng tôi không dùng phòng vệ sinh này, chỉ dùng nó để xả chất thải và rửa dụng cụ thôi.”

“Ôi, xin lỗi. Tôi tưởng…” Một cách nông cạn. Cô tưởng một cách nông cạn, nhưng đó là thói quen của cô.

“Cô ổn không?” Anh ấy hẳn phải rất cao. Giọng của anh như là phát ra từ mấy mét trên đầu cô.

“Tôi ổn. Tại sao anh lại hỏi như vậy?”

“Bởi vì cô đang khóc. Trong phòng vệ sinh của tôi.”

“À, tôi không có khóc. Chỉ là, rơi nước mắt thôi, anh hiểu chứ?”

“Không, tôi không hiểu.”

Cô thở dài, chống lên bức tường gạch. “Đó là vì kính áp tròng của tôi. Nó hết hạn một thời gian rồi, không hề dễ chịu để đeo. Nó làm đau mắt tôi. Tôi đã tháo nó xuống, nhưng…” Cô nhún vai. Hi vọng là đang nhún đúng hướng với anh. “Nó cần một chút thời gian, để bình thường lại.”

“Cô đeo kính áp tròng quá hạn?” Giọng anh giống như bị xúc phạm.

“Chỉ quá hạn một xíu thôi.”

“Thế nào là “một chút xíu” hả?”

“Tôi không biết. Một vài năm?”

Cái gì?“. Tông giọng anh sắc bén. Mạnh mẽ. Nhưng lại dễ nghe.

“Chỉ vài năm thôi mà, tôi nghĩ thế.”

“Chỉ một vài năm ?”

“Không sao đâu. Ngày hết hạn là cho những người yếu ớt thôi.”

Một âm sắc vang lên – nghe như một tiếng khịt mũi. “Ngày hết hạn được tạo ra là để cho tôi không phải nhìn thấy cô khóc lóc trong góc phòng vệ sinh của tôi.”

Trừ khi gã này là chính là Quý ngài Stanford tái thế, anh ta nên ngừng gọi cái phòng vệ sinh này là của anh ta.

“Tôi ổn.” Cô vẫy tay, thậm chí là muốn trợn mắt nếu như mắt cô không đau thế này. “Nó chỉ rát khoảng vài phút thôi.”

“Ý cô là cô thường làm như thế trước đây phải không?”

Cô cau mày. “Làm gì?”

“Mang kính áp tròng hết hạn.”

“Dĩ nhiên rồi. Kính áp tròng đâu có rẻ.”

“Mắt cũng không hề rẻ đâu.”

Hm. Cũng hợp lí. “Này, chúng ta từng gặp nhau chưa? Có thể là đêm qua, ở tiệc tuyển dụng của nghiên cứu sinh Ph.D tương lai?”

“Không đâu.”

“Anh không ở đó à?”

“Không phải chỗ tôi thích.”

“Nhưng mà có thức ăn miễn phí?”

“Không đáng để tôi đi xã giao vụn vặt.”

Có thể là anh ta đang ăn kiêng, bởi vì nghiên cứu sinh tiến sỹ nào lại nói như thế ? Và Olive chắc chắn anh ta là một nghiên cứu sinh Ph.D bởi vì giọng điệu kiêu ngạo, coi thường này là một minh chứng rõ ràng. Tất cả những nghiên cứu sinh Ph.D đều: nghĩ rằng họ giỏi hơn bất kỳ ai khác bởi vì họ có đặc quyền tàn sát ruồi giấm dưới lốt của khoa học với 99 cents một giờ (99 cents ~20k ). Trong môi trường địa ngục tàn nhẫn của học thuật, nghiên cứu sinh là những sinh vật cấp thấp nhất, vì vậy họ phải tự thuyết phục bản thân mình là tốt nhất. Olive thì không phải là nhà tâm lý học lâm sàng gì, nhưng nó giống như là một cơ chế phòng vệ trong sách vở.

“Có phải cô đang phỏng vấn để vào đây hay không?” Anh hỏi.

“Yup. Cho nhóm Sinh học vào năm tới”. Trời má, mắt cô vẫn còn đang rát. “Còn anh thì sao?” Cô hỏi, đè lòng bàn tay vào mắt.

“Tôi?”

“Anh học ở đây bao lâu rồi?”

“Ở đây?” Anh ngừng. “Khoảng 6 năm. Tầm đấy.”

“À. Vậy là anh sắp tốt nghiệp rồi phải không?”

“Tôi….”

Cô nhận ra sự ngập ngừng của anh và lập tức thấy có lỗi. “Khoan đã, anh không cần phải nói cho tôi biết. Luật đầu tiên của nghiên cứu sinh- không hỏi về hạn bảo vệ luận văn của nghiên cứu sinh khác.”

Một nhịp. Rồi một nhịp khác. “Phải rồi.”

“Xin lỗi”. Cô ước gì cô có thể nhìn thấy anh. Tương tác giữa người với người đã đủ khó rồi, điều cuối cùng cô muốn là sự nhắc nhở của ai đó. “Tôi không có ý mở đài của bố mẹ anh vào dịp Lễ tạ ơn đâu.”

Anh ấy cười rất nhẹ. “Cô không thể đâu.”

“Ồ”. Cô cười. “Bố mẹ phiền phức?”

“Và còn tệ hơn vào Lễ tạ ơn nữa.”

“Đó là những thứ người Mỹ như anh phải chịu vì rời Khối thịnh vượng chung (Commonwealth) đó biết không.” Cô ấy đưa tay ra về hướng và cô hi vọng anh ở đó. “Nhân tiện thì, tôi là Olive. Như tên của cái cây ấy”. Cô đang bắt đầu hoang mang có phải mình đang giới thiệu bản thân với ống xả nước thải hay không thì nghe anh bước tới gần hơn. Bàn tay đóng lại, nắm lấy tay cô rất khô ráo, và ấm, và bự đến nỗi có thể bao bọc luôn cả nắm tay cô. Mọi thứ thuộc về anh ấy phải rất to lớn. Chiều cao, ngón tay, giọng nói.

Nó không phải là hoàn thành là một trải nghiệm dễ chịu.

“Cô không phải là người Mỹ?” Anh hỏi.

“Canada. Nghe này, nếu anh có nói chuyện với bất kỳ ai trong hội đồng tuyển sinh, anh có thể đừng đề cập tới sự kiện bất hạnh này của tôi về kính áp tròng không? Nó có thể làm tôi trở thành một ứng cử viên không được sáng giá cho lắm.”

“Cô nghĩ vậy sao?” Anh vô cảm.

Cô thề cô muốn trừng mắt nhìn anh nếu cô có thể. Có thể cô đang cố gắng để biểu lộ điều đó ra, bởi vì cô nghe thấy anh cười – như giễu cợt, Olive cá là vậy. Nhưng cô lại khá thích.

Anh buông tay cô ra, và cô nhận ra là nãy giờ mình vẫn đang nắm tay người ta không buông. Opps.

“Cô có dự định đăng ký không?” Anh hỏi.

Cô nhún vai. “Tôi có thể không được nhận đâu.” Nhưng mà cô và giáo sư mà cô đã phỏng vấn, Dr. Aslan, thật sự rất hợp rơ. Cô ít nói lắp và lẩm bẩm hơn bình thường. Cộng thêm, điểm GRE và GPA của cô gần như hoàn hảo. Mặc dù nó không hữu dụng cho lắm, thỉnh thoảng thôi.

“Cô có tính sẽ chọn ở đây nếu như được nhận không?”

Cô có ngu mới không chọn. Đây là Stanford, một trong những chương trình Sinh học tốt nhất. Hoặc ít nhất, đó là những gì Olive vẫn luôn tự nhủ bản thân để che đậy bí mật nho nhỏ của mình.

Đó là, thẳng thắn mà nói, cô có hơi do dự về việc học tiến sỹ này.

“Tôi…có thể. Tôi phải nói là, ranh giới giữa một sự nghiệp nở hoa và một cuộc đời bế tắc khá là mờ nhạt đấy.”

“Có vẻ như cô đang học từ những bế tắc của mình nhỉ”. Nghe như anh đang cười.

“Không, thì,…tôi chỉ…”

“Cô chỉ…”

Cô cắn môi, “Lỡ như tôi không đủ giỏi thì sao?” Côi buột miệng, và tại sao, cô lại để lộ những nỗi sợ sâu kín nhất của trái tim chứa đầy bí mật cho một gã nào đó trong nhà vệ sinh ? Tại sao cô lại làm như vậy? Mỗi lần cô bộc lộ những nghi ngờ của cô cho bạn bè hay người quen, tất cả những phản hồi đều giống nhau, những lời động viên vô nghĩa. Mày sẽ ổn thôi. Mày làm được mà. Tao tin vào mày. Gã trước mặt này cũng sẽ trả lời y hệt cho mà coi.

Nói đi.

Bất cứ lúc nào bây giờ.

Bất cứ giây nào…

“Tại sao cô lại muốn làm điều này?”

Hả? “Làm… gì?”

“Lấy bằng tiến sỹ. Lí do là gì?”

Olive tằng hắng. “Tôi luôn có một đầu óc tò mò, và nghiên cứu sinh là một môi trường để nuôi dưỡng nó. Nó cho tôi những kỹ năng chuyển đổi mà___”

Anh khịt mũi.

Cô cau mày. “Sao?”

“Không phải những dòng sáo rỗng trong mấy quyển ôn bài phỏng vấn. Tại sao muốn học tiến sỹ?”

“Thật mà”, cô ngoan cố, một cách hơi yếu ớt. “Tôi muốn mài dũa khả năng làm nghiên cứu__”

“Có phải bởi vì cô không biết làm gì khác hay không?”

“Không.”

“Bởi vì cô không xin được việc?”

“Không. Tôi không hề nộp đơn xin việc.”

“À”. Anh di chuyển, một hình dáng to lớn, mờ nhạt bước ngay bên cạnh cô để đổ thứ gì đó vào bồn rửa. Olive có thể ngửi thấy hơi eugenol, mùi bột giặt, và một mùi sạch sẽ, mùi da của đàn ông. Một sự kết hợp tốt đẹp kỳ lạ.

“Tôi cần nhiều tự do hơn là đi làm.”

“Cô sẽ không có nhiều tự do trong học thuật đâu”. Giọng anh gần hơn, giống như anh chưa hề bước lùi lại.” Cô sẽ phải tự kiếm quỹ cho nghiên cứu của mình thông qua những sự cạnh tranh trợ cấp lố bịch. Cô sẽ kiếm được nhiều tiền hơn bằng công việc từ 9h sáng đến 5h chiều đấy, đó mới thực sự cho phép cô tận hưởng cái gì gọi là cuối tuần.”

Olive cau có. “Có phải anh đang cố khiến tôi từ chối lời mời hay không? Có phải kiểu như chiến dịch chống lại những-người-đeo-kính-áp-tròng-hết-hạn-sử-dụng không?”

“Khum.”

Cô có thể nghe thấy anh cười.

“Tôi sẽ giả vờ tin đó chỉ là một lần lầm lỡ.”

“Tôi mang nó suốt đấy, và nó gần nhưng không bao giờ___”

“Một chuỗi những lầm lỡ của cuộc đời cô, rõ ràng là vậy”. Anh thở dài. “Thôi được rồi, tôi không biết là cô có đủ giỏi hay không, nhưng đó không phải là điều cô nên hỏi bản thân mình. Học thuật mất rất nhiều nỗ lực nhưng rất hiếm niềm vui. Điều quan trọng ở đây là liệu lí do để cô chọn học thuật có đủ tốt hay không. Vì vậy, tại sao là Ph.D, Olive?

Cô nghĩ về điều đó, nghĩ, và nghĩ nhiều hơn. Và cô nói một cách cẩn thận. “Tôi có một câu hỏi. Một câu hỏi nghiên cứu cụ thể. Về một thứ mà tôi muốn tìm ra bằng được.” Đó. Xong. Đó là câu trả lời. “Một thứ mà tôi sợ sẽ không ai phát hiện ra nếu tôi không làm.”

“Một câu hỏi?”

Cô cảm nhận không khí lưu chuyển và anh ấy đang chống tay trên bồn rửa.

“Đúng vậy” Miệng cô đột nhiên khô lại. “Một thứ quan trọng với tôi. Và tôi không tin tưởng bất cứ ai làm nó. Bởi vì họ không…Bởi vì….” Bởi vì một chuyện tồi tệ đã xảy ra. Bởi vì cô muốn dùng sức lực của mình để tìm ra, để nó không xảy ra lần nữa.

Những suy nghĩ nặng nề về sự hiện diện của một người xa lạ, trong khoảng tối khi hai mắt cô nhắm nghiền. Vì vậy cô để chúng thoát ra, tầm nhìn vẫn mờ mịt, nhưng cơn rát đã dần lui. Anh ấy đang nhìn cô. Các đường nét vẫn không rõ ràng, nhưng anh vẫn ở đó, kiên nhẫn chờ đợi cô tiếp tục.

“Nó quan trọng với tôi”. Cô lặp lại. “Nghiên cứu mà tôi muốn làm”. Olive đang 23 tuổi và cô độc trong thế giới này. Cô không hề muốn cuối tuần, hay là một mức lương bình thường. Cô muốn quay ngược thời gian. Cô muốn bớt cô đơn hơn. Nhưng bởi vì điều đó là không thể, cô được định đoạt để sửa chữa những gì cô có thể.

Anh gật đầu nhưng không nói gì trong lúc đứng thẳng người dậy và bước về phía cửa. Chuẩn bị rời đi.

“Của tôi có phải là một lí do đủ tốt để học nghiên cứu sinh hay không?” Cô nói với bóng lưng anh, và lập tức ghét thái độ cầu mong một sự công nhận từ anh của mình. Có thể bởi vì cô đang ở giữa cơn khủng khoảng giá trị tồn tại của bản thân.

Anh ngừng lại và quay lại nhìn cô. “Đó là lí do tốt nhất.”

Anh ấy đang cười, cô nghĩ. Hoặc là tương tự vậy.

“Chúc may mắn với vòng phỏng vấn, Olive.”

“Cảm ơn anh.”

Anh ấy đã gần như ra tới cửa rồi.

“Có thể tôi sẽ gặp lại anh vào năm tới”. Cô lí nhí, hơi đỏ mặt một chút. “Nếu tôi đậu. Và nếu anh vẫn chưa ra trường.”

“Có thể”, cô nghe anh ấy nói.

Và thế, Anh ấy biến mất. Olive chưa bao giờ biết được tên của anh. Nhưng chỉ vài tuần sau, khi khoa Sinh học của Stanford gửi lời mời, cô chấp nhận. Không một chút do dự.


Chương tiếp theo:♥︎ The Love Hypothesis| Chương 1: Đêm định mệnh


Discover more from lazy daisy

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

One response to “♥︎ The Love Hypothesis: Tiền truyện”

  1. Trời ơi giờ tôi mới biết bà dịch bộ này, siêu hay

Leave a comment