♥︎ The Love Hypothesis| Chương 1: Đêm định mệnh

♥︎Giả thuyết: Nếu có hai lựa chọn giữa A (một tình huống hơi không vui một xíu ) và B (một màn tấu hài với cái kết vô hậu), tôi kiểu gì cũng sẽ chọn B.

Hai năm, mười một tháng sau

Olive muốn bào chữa cho chính mình trước, người đàn ông có vẻ không để tâm đến nụ hôn này lắm.

Anh ta chỉ cần một khắc nhỏ để điều chỉnh tư thế – cực kỳ am hiểu mặc dù bị đưa vào tình huống đột ngột. Đó là một nụ hôn ngượng ngùng, không thoải mái, thậm chí là hơi đau, khi mà Olive phải vừa ấn môi cô vào môi anh, vừa phải nhón chân hết mức có thể để miệng cô tới gần mặt của anh. Tại sao anh ta phải cao dữ vậy? Nụ hôn này chắc sẽ nhìn như một cú cụng đầu vụng về, và nỗi lo sợ của cô tăng cao khi nghĩ tới cảnh mình sẽ không thực hiện xong màn này. Bạn của cô, Anh Pham, người mà Olive để ý là mới bước về phía cô vài giây trước, sẽ nhìn một phát và biết ngay là Olive và người này không thể nào đang hẹn hò được.

Rồi khoảng khắc dày vò chậm chạp này cũng dần qua, và nụ hôn trở nên…hơi khác. Người đàn ông hít vào nặng nề và hạ đầu xuống một chút, khiến Olive bớt cảm thấy mình giống như một con khỉ sóc đang trèo lên một cái cây bao báp, và bàn tay của anh ta, thứ vừa rộng và ấm một cách dễ chịu so với sự lạnh lẽo của gió điều hoà trong hành lang, đặt lên thắt lưng cô. Những ngón tay dần trượt lên trên, ôm ngang phần lồng ngực và kéo cô lại gần anh. Không quá gần, cũng không quá xa.

Vừa vặn.

Đó là một cú mổ dài hơn bất cứ thứ gì trên đời, nhưng nó cũng khá tuyệt, trong một khoảng khắc của vài giây, Olive dường như quên đi nhiều chuyện khác, kể cả thực tế là cô vừa ngẫu nhiên vồ vào một gã đàn ông xa lạ mà cô không hề biết. Cô còn dường như không có thời gian để thì thầm: “Tôi có thể hôn anh không?” trước khi khoá môi anh ta. Động lực để cô vào vai chính cho màn kịch này là hi vọng sẽ lừa được Anh Pham, bạn thân nhất trên thế giới của cô.

Nhưng một nụ hôn tốt sẽ làm được điều là: nó sẽ khiến một cô gái quên đi bản thân mình trong chốc lát. Olive thấy mình như tan ra trong một vòm ngực rộng lớn và rắn chắc. Tay cô mơn man lên từ xương hàm và luồng vào một mái tóc dày, mềm đến bất ngờ. Sau đó, cô nghe thấy tiếng thở của chính mình, giống như là vừa hết hơi vậy, và nó như một viên gạch ném vào đầu cô, để cô tỉnh ra là… không. Không.

Không. Không. Không.

Cô không nên tận hưởng nụ hôn này đến thế. Người đàn ông lạ mặt này, và mọi thứ.

Olive thở dốc, đẩy anh ta ra xa, và điên cuồng tìm kiếm Anh. Vào lúc 11 giờ khuya, dưới ánh đèn ám xanh của hành lang Khoa Sinh học, bạn của cô đã không còn thấy mặt mũi ở đâu nữa. Kỳ lạ. Olive chắc chắn là cô ấy vừa mới ở đây vài giây trước.

Người đàn ông, mặt khác, vẫn đang đứng trước mặt cô, môi hơi hé, lồng ngực cao, một ánh sáng kỳ lạ đang nhấp nháy trong mắt anh ta. Và ánh sáng đó chiếu thẳng xuống cô, thẳng xuống việc tội lỗi mà cô vừa làm xong. Và cô nhận ra người mình vừa hôn là…

Chết cô rồi.

Chết. Cô. Rồi.

Bởi vì Tiến sỹ Adam Carlsen là một gã cay nghiệt nổi tiếng.

Thực tế này không bất giờ lắm trong hay ngoài học thuật, ở đây, mọi cấp bậc trên nghiên cứu sinh (buồn thay, cấp bậc của Olive) đều yêu cầu một độ khốn nạn nhất định để trụ được ở đây, những giáo viên hợp đồng thì đứng trên đỉnh kim tự tháp của sự khốn nạn. Dr. Carlsen, mặc dù vậy – là một ngoại lệ. Ít nhất là theo như những tin đồn trong trường.

Anh ta là lí do mà bạn cùng phòng của Olive, Malcolm, phải bỏ hoàn toàn hai dự án nghiên cứu và có thể phải tốt nghiệp muộn một năm, là người đã khiến Jeremy phải nôn mữa vì lo lắng trước kỳ thi tiêu chuẩn, là thủ phạm chính khiến cho một nửa sinh viên trong khoa bị buộc phải hoãn lại buổi bảo vệ luận án của họ. Joe, người từng trong nhóm của Olive và từng dẫn Olive ra ngoài coi phim của Châu Âu với phụ đề nhỏ như con kiến vào mỗi thứ Năm, từng là một trợ lý nghiên cứu trong phòng thí nghiệm của Carlsen, nhưng cậu ấy đã quyết định từ bỏ 6 tháng làm trong đó vì “một nguyên nhân nào đó”. Có lẽ vậy mà tốt, vì hầu hết những trợ lý còn lại trong phòng của Carlsen đều có đôi bàn tay run rẩy mãn tính và nhìn như chưa được ngủ trong một năm rồi.

Dr. Carlsen có thể là một ngôi sao trẻ mới nổi trong viện và là thần đồng của giới Sinh học, nhưng mà anh ta đồng thời cũng rất xấu tính và có thói phê bình người khác rất ác liệt, nó thể hiện rõ ràng trong cái cách anh ta nói và hành xử. Giống như anh ta nghĩ mình là người duy nhất làm việc tử tế trong cả cái khoa Sinh Học của Stanford. Thậm chí là trên toàn thế giới, có thể lắm. Anh ta khét tiếng với tâm trạng thất thường, khó ưa, và là một gã khốn tệ hại.

Và Olive vừa mới hôn anh ta.

Cô không rõ là sự im lặng kéo dài trong bao lâu – cho đến khi anh ta phá vỡ nó. Anh đứng trước mặt Olive, cực kỳ đáng sợ với mắt đen và tóc đen, nhìn chằm chằm xuống từ độ cao ai biết đâu còn hơn cả mét tám mươi. Anh chắc phải cao hơn cô cả mấy cái đầu lận. Anh nhíu mày, một biểu cảm cô đã nhìn thấy ở anh lúc ở buổi hội thảo của khoa, cái nhìn điềm báo cho việc anh sắp sửa giơ tay và chỉ ra những điểm yếu chết người trong bài phát biểu của người đang nói.

Adam Carlsen, kẻ huỷ diệt của những sự nghiệp nghiên cứu. Olive từng nhiều lần nghe người hướng dẫn của cô nói như vậy.

Không sao đâu. Sẽ ổn thôi. Hoàn toàn ổn thôi. Cô sẽ giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, gật đầu với anh ta một cách lịch sự, và nhón gót rời khỏi đây. Đúng vậy, một kế hoạch hoàn hảo.

“Có phải…có phải cô vừa mới hôn tôi không?” Anh có vẻ bối rối, và một chút như là hết hơi. Môi của anh đầy đặn và căng mọng….Trời ơi. Cô đã hôn người ta rồi. Không có cách nào có thể khiến cô chối việc cô vừa làm hết.

Tuy vậy, vẫn đáng để thử một lần.

“Không.”

Bất ngờ là, nó có vẻ phát huy tác dụng.

“À, vậy, được”. Carlsen gật đầu và quay người đi, có vẻ hơi mất phương hướng. Anh bước vài bước xuống cầu thang, tới đài phun nước, có lẽ đó là nơi anh dự tính đến lúc ban đầu.

Olive bắt đầu tin rằng cô sắp thoát ra ma trảo này, thì anh đột nhiên dừng lại, quay đầu với một biểu cảm nghi ngờ.

“Cô chắc chứ?”

Con bà nó.

“Tôi…” Cô vùi mặt vào bàn tay. “Nó không như là những gì anh thấy đâu.”

“Được rồi. Tôi…được rồi.” anh lặp lại một cách chậm rãi. Giọng anh trầm và thấp, nghe như anh thật sự sắp nổi điên rồi. Như là anh đang điên lên rồi. “Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?”

Không có cách đơn giản nào để giải thích chuyện này hết. Bất kỳ người bình thường nào cũng sẽ thấy tình huống của Olive thật lố bịch, nhưng Adam Carlsen, người mà thà biểu lộ sự thông cảm với một con ruồi hơn là một đặc tính của của người, sẽ không bao giờ hiểu được. Cô ấy thả lỏng tay và hít một hơi sâu.

“Tôi…nghe này, tôi không có ý định vô lễ, nhưng mà đây không phải là chuyện của anh.”

Anh nhìn chằm vào cô một lúc, sau đó gật đầu. “Uhm, dĩ nhiên rồi”. Anh có vẻ như đã trở lại với giọng điệu cũ, bởi vì giọng anh đã mất đi sự ngạc nhiên và trở lại bình thường, khô khan. Vắn tắc. “Tôi sẽ trở lại văn phòng của mình và bắt đầu làm đơn Tittle IX.”

Olive thở phào nhẹ nhõm. “Vâng. Nó sẽ rất tuyệt, khi mà… khoan đã. Đơn gì cơ ?”

Anh nghiêng đầu. “Tittle IX là luật của liên bang bảo vệ chống lại những hành vi quấy rối tình dục trong môi trường giáo dục…”

“Tôi biết Tittle IX là gì.”

“Đã hiểu. Vậy là cô cố ý xem thường nó.”

“Tôi – Cái gì? Không. Không. Tôi không hề!”

Anh nhún vai. “Vậy thì chắc tôi bị sai ở đâu đó rồi. Có người vừa mới cưỡng hôn tôi.”

“Cưỡng hôn – Tôi không có “cưỡng hôn” anh.”

“Cô đã hôn tôi.”

“Nhưng cũng không hẳn.”

“Mà không hỏi xin sự đồng ý của tôi trước.”

“Tôi đã hỏi là liệu tôi có thể hôn anh không cơ mà.”

“Và sau đó thực hiện hành vi mà không chờ câu trả lời của tôi.”

“Cái gì. Anh đã nói được.”

“Cái gì?”

Cô nhíu mày. “Tôi đã hỏi là tôi có thể hôn anh được không, và anh nói được. “

“Không đúng. Cô hỏi tôi là cô có thể hôn tôi được không, và tôi khịt mũi.”

“Tôi khá chắc là mình đã nghe anh nói được.”

Anh nhướng mày, và trong một phút Olive cho phép bản thân được tưởng tượng là mình sẽ dìm chết ai đó. Dr. Carlsen. Hoặc là chính cô. Cả hai đều nghe như là sự lựa chọn tuyệt vời.

“Nghe này, tôi thật sự xin lỗi. Đó là một tình huống kỳ quặc. Chúng ta có thể nào quên đi chuyện đã xảy ra hay không?

Anh nghiên cứu cô một khoảng dài, khuôn mặt góc cạnh rất nghiêm túc ẩn chứa một điều gì đó, điều mà cô không thể giải mã nỗi bởi vì cô quá tập trung chú ý một lần nữa tại sao anh ta lại cao và lớn một cách chết tiệt như vậy. Như người khổng lồ. Olive khá là mảnh dẻ, nhưng so với anh cô trông quá nhỏ, mặc dù gái mét bảy mươi như cô thì hiếm khi nào thấy mình nhỏ bé. Ít nhất là cho đến khi đứng cạnh Adam Carlsen. Cô biết là anh cao, tất nhiên, từ việc nhìn thấy anh trong khoa hay là thấy anh đi bộ trong khuôn viên trường, từ việc đi chung thang máy với anh, nhưng mà họ chưa bao giờ nói chuyện với nhau. Chưa bao giờ gần nhau như thế này.

Ngoại trừ một vài phút trước, Olive à. Khi mày đưa lưỡi vào trong…

“Có phải có chuyện gì sai đã xảy ra không?” Anh nghe gần như là lo lắng.

“Cái gì? Không. Không. Không có gì cả.”

“Bởi vì,” anh vẫn rất bình tĩnh, “hôn một người lạ vào giữa đêm trong phòng thí nghiệm là một dấu hiệu cho thấy có chuyện đã xảy ra.”

“Không có gì cả.”

Carlsen gật đầu, một cách thấu hiểu. “Tốt lắm. Hãy mong đợi là sẽ nhận được thư trong vòng vài ngày tới vậy.” Anh bắt đầu bước qua cô, và cô quay lại hét với bóng lưng anh.

“Anh thậm chí còn không biết tên tôi.”

“Tôi chắc là ai cũng có thể tìm ra được, khi mà cô phải quẹt thẻ thì mới vào được khu vực phòng thí nghiệm sau giờ hành chính. Chúc buổi tối tốt lành.”

“Chờ đã! ” Cô nghiêng người tới trước và nắm lấy cổ tay anh để ngăn anh lại. Và anh dừng lại ngay lập tức, mặc dù anh chỉ cần hất tay một cái nhẹ để thoát khỏi cô. Anh nhìn chằm và vị trí mà cô đã nắm lấy cổ tay mình- ngay dưới vị trí của chiếc đồng hồ mà có lẽ trị giá bằng nửa năm tiền lương của cô. Hoặc là cả năm không chừng.

Cô thả tay anh ra và lùi lại một bước. “Xin lỗi, tôi không có ý…”

“Nụ hôn. Giải thích đi.”

Olive cắn môi dưới. Cô đã làm rối tinh rối mù cuộc đời mình rồi. Cô phải nói với anh, bây giờ. “Anh Pham.” Cô nhìn xung quanh để chắc chắn là cô ấy đã đi rồi. “Cô gái vừa mới đi ngang qua. Cô ấy cũng là một nghiên cứu sinh trong khoa.”

Carlsen không có biểu hiện nào cho thấy anh biết Anh Pham là ai.

“Cô ấy có….” Olive vuốt một sợi tóc nâu ra sau tai. Đây là lúc câu chuyện trở nên xấu hổ. Phức tạp, thậm chí là nghe hơi trẻ trâu. “Tôi đã từng với một người con trai trong khoa. Jeremy Langley, cậu ấy có mái tóc đỏ và làm việc với tiến sỹ…. Dù sao thì, chúng tôi đi chơi với nhau một vài lần, và khi tôi dẫn cậu ấy tới tiệc sinh nhật của bạn thân tôi, họ có cảm tình với nhau và…”

Olive nhắm mắt lại. Và có vẻ là một hành động tồi tệ, bởi vì dường như cô thấy chuyện ấy như vẽ lên trước mắt, khung cảnh mà bạn thân của cô và người cô đang hẹn hò đùa giỡn trong lúc chơi bowling, giống như là họ đã biết nhau cả cuộc đời, những cuộc trò chuyện không biết mệt mỏi, những tiếng cười đùa, và cuối đêm đó, ánh mắt của Jeremy dính chặt trên mọi cử động của Anh. Một sự thật rõ ràng cho ai mới là người cậu ấy thương mến. Olive đã vẫy tay chào họ và cố nặn ra một nụ cười.

“Tóm lại là, sau khi Jeremy và tôi kết thúc, anh ấy ngỏ lời mời Anh đi chơi. Anh từ chối bởi vì…luật ngầm của con gái hoặc là điều tương tự như vậy, nhưng tôi có thể thấy là Anh thật sự thích Jeremy. Cô ấy sợ làm tôi tổn thương, mặc dù tôi đã nói với cô ấy nhiều lần là tôi ổn, nhưng cô ấy không tin.”

Hơn nữa, mới vài ngày trước tôi tình cờ nghe được cô ấy thú nhận với bạn của chúng tôi, Malcolm, rằng cô ấy thấy Jeremy là một chàng trai tuyệt vời, nhưng cô ấy sẽ không thể nào phản bội tôi bằng cách đi chơi với cậu ta, giọng cô ấy rất chán nản. Thất vọng và bất an, không còn là một cô nàng mình đầy gai nhọn và mạnh mẽ mà Anh đã từng.

“Vì vậy tôi đã nói dối với cô ấy rằng tôi đang hẹn hò với một người khác. Bởi vì cô ấy là bạn thân nhất của tôi và tôi chưa từng thấy cô ấy thích ai nhiều như vậy, và tôi muốn cô ấy được hưởng hạnh phúc mà cô ấy xứng đáng, và tôi tin rằng cô ấy cũng sẽ làm điều tương tự cho tôi, và…” Olive nhận ra là cô đang nói lan man trời đất, và Carlsen dường như chẳng quan tâm mấy. Cô ngừng lại và nuốt nước miếng, mặc dù miệng cô đang khô khốc. “Tối nay. Tôi nói với cô ấy là mình sẽ đi hẹn hò vào tối nay.”

“À.” Biểu cảm của anh ra không cách nào đọc được.

“Nhưng tôi không có. Vì vậy tôi quyết định đi làm thí nghiệm, nhưng mà Anh xuất hiện. Cô ấy đáng lẽ ra không nên ở đây. Nhưng mà cô ấy đã tới. Đi vào theo lối này. Và tôi đã hoảng loạn, và…”. Olive nâng một tay che mặt. “Tôi đã không kịp suy nghĩ gì.”

Carlsen không nói một lời nào, nhưng mà ánh mắt thì như đang suy nghĩ, rõ ràng là vậy rồi.

“Tôi chỉ cần cô ấy tin là tôi đang hẹn hò.”

Anh gật đầu. “Vì vậy cô hôn ngay người đầu tiên cô thấy trên hành lang. Nghe mới hợp lí làm sao !”

Olive nhăn nhó. “Khi mà anh nói như vậy, có vẻ như nó không phải là khoảng khắc tốt đẹp nhất của tôi.”

“Có lẽ vậy.”

“Nhưng nó cũng không phải là điều tồi tệ nhất với tôi ! Tôi khá chắc là Anh đã nhìn thấy chúng ta. Bây giờ cô ấy nghĩ là tôi đang hẹn hò với anh và hi vọng là cô ấy sẽ cảm thấy tự do để đi chơi cùng với Jeremy, và…” Cô lắc đầu. “Nghe này. Tôi cực kỳ, chân thành, xin lỗi về nụ hôn đó.”

“Phải không?”

“Làm ơn, đừng báo cáo tôi. Tôi thực sự đã nghĩ mình nghe thấy anh nói đồng ý. Tôi thề là tôi không có ý…”

Đột nhiên, niềm tội lỗi vì những gì cô ấy đã làm đánh ập cô. Cô vừa mới hôn một người lạ, một người được xem là một trong những viên chức nổi tiếng cay nghiệt nhất trong cái khoa Sinh này. Cô đã hiểu lầm một cái khịt mũi là một lời đồng ý, cô dường như đã tấn công anh ta trên hành lang, và bây giờ anh ta đang nhìn chằm chằm cô một cách suy ngẫm, quá to lớn, quá tập trung, và quá gần cô, và…

Chết tiệt.

Có thể bởi vì đêm đã khuya. Có thể bởi vì hớp cà phê cuối cùng cô uống là 16 giờ trước. Có thể bởi vì Adam nhìn xuống cô, như thế này. Đột nhiên, cả cái màn tấu hài đêm nay trở nên quá mức chịu đựng với cô.

“Thật ra, anh hoàn toàn đúng. Và tôi cực kỳ xin lỗi. Nếu như anh cảm thấy là tôi đã quấy rối anh, anh thật sự nên báo cáo lên trên, nếu như anh cảm thấy điều đó là công bằng. Đó là một việc làm tồi tệ, mặc dù tôi không hề muốn…Không phải tôi nhìn nhận thế nào mới quan trọng, quan trọng là sự nhìn nhận của anh về…”

Con bà nó. Con bà nó. Con bà nó.

“Tôi sẽ rời đi trước, được không? Cảm ơn, và… tôi cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ xin lỗi anh.” Olive xoay vòng gót chân và chạy biến xuống hành lang.

“Olive,” cô nghe thấy anh gọi. “Olive, đợi đã…”

Cô không ngừng lại. Cô chạy hết tốc lực xuống cầu thang, tới trần trệt, ra khỏi khoa, và băng qua những lối đi thưa thớt ánh đèn trong khuôn viên Stanford, cô chạy băng qua một cô gái đang dắt chó đi dạo và một nhóm sinh viên đang cười đùa trước thư viện. Cô tiếp tục chạy cho tới khi cô đứng trước cửa căn hộ của mình, chỉ dừng lại để mở khoá, rồi chạy vù vào phòng để tránh bạn cùng phòng hoặc ai đó khác mà bọn họ mang về nhà tối nay.

Cho đến khi cô ngã xuống giường, nhìn chằm chằm vào những ngôi sao phát sáng dán trên trần nhà, và nhận ra là cô đã bỏ mặc việc mình phải kiểm tra những con chuột thí nghiệm trong lab của cô. Cô cũng đã để quên laptop trên băng ghế, và vứt áo ấm đâu đó trong phòng lab, cô cũng quên nốt luôn việc phải ghé mua cà phê cho Malcolm như cô đã hứa cho sáng ngày mai.

Chết tiệt. Một ngày thảm hoạ.

Nhưng mà Olive không hề ý thức được rằng Dr. Adam Carlsen-người cay nghiệt trong truyền thuyết- đã gọi cô bằng tên của chính cô.


Tiếp theo: ♥︎ The Love Hypothesis| Chương 2: Tin đồn lan như lửa cháy


Discover more from lazy daisy

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

12 responses to “♥︎ The Love Hypothesis| Chương 1: Đêm định mệnh”

  1. Câu chuyện thật là cuốn hút. Lời dịch cũng thật dí dỏm dễ thương. Cảm ơn bạn đã đăng và mong được đọc những phần tiếp theo nữa nữa nữa …

    1. Cảm ơn bạn <3 chương 2 hơi dài nên mình vẫn đang dịch ạ !

  2. Thích quá. Cảm ơn bạn đã dịch. Mình đang đọc bản tiếng anh. Muốn tìm bản tiếng việt đọc mà mãi mới tìm thấy blog của bạn.

    1. Cảm ơn bạn nha, lâu lâu mình mới vô lại thì thấy bình luận của bạn. Lười lắm nhưng thấy bạn nhiệt tình vậy thì để mình cố gắng dịch tiếp ^^

      1. Dạ. Bạn dịch hay lắm ạ. Chắc bạn giỏi tiếng Anh lắm. Bạn mau ra chap mới nhé ạ

      2. Mình có đăng chương mới, bạn theo link qua medium đọc nhé. Đọc xong cho mình biết là bạn thích cảm giác đọc truyện bên kia hay bên wordpress này hơn nhé !

      3. Lấy link ở đâu vậy bạn. Mình không biết chỗ ạ

      4. Mình không mở được link này ạ

      5. Mình không vào được website medium. Hay bị chặn ta :(

      6. Oh, bị chặn thật rồi bạn ơi. Vậy để mình post lại trên wordpress ha

      7. Cảm ơn bạn nhiều ạ huhu. Hóng dễ sợ.

Leave a comment