Phi trường San Francisco tối khuya một ngày đầu tháng 6.
Một túi riêng đựng sách mang đi rất vất vả nhưng đổi lại một cuộc trò chuyện ngắn với bác Hải quan Mỹ. Bác nói con gái bác cũng rất thích sách giấy, bác hay phàn nàn là mua quá nhiều để khắp nơi, nhưng từ cách nói chuyện và nụ cười là biết bác yêu con gái bác lắm.
Bước ra khỏi sân bay, bất ngờ là tối hôm đó của vùng vịnh không lạnh như bình thường mà mát mẻ gió hè.

Vanessa đến vừa kịp lúc, vẫn với chiếc xe màu trắng quen thuộc. Váy xanh sẫm dài, đeo kính, mái tóc thắt lại thành 2 bím dài. Nhanh tay xách hành lý bỏ vào cốp xe. Luôn là cảm giác an tâm và cảm kích khi Vanessa tới đón.
Chiếc xe lái ra khỏi sân bay, cảnh đêm của San Francisco tràn vào mắt. Những câu cầu sáng rực, những chiếc xe chạy vụt trong đêm. Những ngọn đồi chi chít ánh sáng từ những ngôn biệt thự trên núi. Tôi hỏi Vanessa, những người sống trong những ngôi nhà trên núi đó sẽ có cảm giác gì ? Những ngôi nhà lưng tựa vào núi, trước mặt là vùng vịnh phồn hoa với gió biển thổi suốt bốn mùa. Vanessa trả lời, có thể họ đang sống một Giấc mơ Mỹ của riêng họ. Yeah, đúng vậy, American Dream. Và cả hệ tư tưởng Manifest Dentiny của miền Tây này nữa.

Chúng tôi tiếp tục câu chuyện với những gì tôi đã làm ở Việt Nam, chuyến cắm trại của Vaneesa, và người San Francisco nghĩ về người Sacramento như thế nào, miên man cho tới khi toà nhà đặc trưng của downtown Sacramento hiện rõ trong tầm mắt. Xe đậu trong sân nhà khi đồng hồ đã điểm gần 1h sáng. Cả người mệt rã rời, ngã vào chiếc giường êm để bù đắp lại mười mấy tiếng đồng hồ không yên giấc trên máy bay.
Sáng ngủ dậy thấy mùa hè ríu rít ngoài sân phơi, trên cây chanh trước cửa phòng đã ra mùa quả mới, trên trời cao với xanh đặc những đụm mây lớn. Chuyến đi về Việt Nam đã thay đổi tôi theo cách tôi không muốn ngồi yên nghe mùa hè thoáng qua ô cửa sổ nữa, tôi muốn xông vào mùa hè. Tôi muốn viết trở lại, viết về cuộc sống đời thường có thể không có gì đặc biệt, viết về những gì thoáng qua trong đời, viết về những gì đọng lại, viết về một linh hồn tự do nơi đây.

Một tinh thần thoải mái và phóng khoáng hơn khiến việc quay phim cũng trở nên dễ dàng và nhiều cảm xúc hơn. Giữ nó đơn giản với những gì hiện có, kể một câu chuyện với độ dài một đời người, của một người bình thường sống có ước vọng và đam mê.
Carpe Diem.
Leave a comment