♥︎ Giả thuyết: Cuộc trò chuyện riêng với Adam Carlsen trở nên gượng gạo hơn 150% sau khi từ “sex” được thốt ra. Bởi tôi.
Ba ngày sau, Olive phát hiện bản thân đang đứng trước của phòng làm việc của Adam.
Cô chưa bao giờ bén mảng tới đây, nhưng việc tìm ra nó cũng không khó gì. Một sinh viên chạy vụt ra khỏi phòng với đôi mắt ngập nước cùng biểu cảm khiếp sợ là một dấu hiệu không lẫn vào đâu được, chưa kể là cửa phòng của Adam là cái duy nhất trong hành lang này không hề có một bức ảnh của trẻ con, thú cưng, hay người quan trọng nào. Kể cả bài báo được đưa lên trang bìa của Nature Methods cũng không, cô vừa mới biết được bài báo này nhờ tra tên anh trên Google Scholar mấy ngày trước. Chỉ là một cánh cửa gỗ nâu đen với một bảng hiệu kim loại đề tên: Adam J. Carlsen, Tiến Sỹ.
Có lẽ từ J trong “Jackass” ( Đồ ngốc).
Mới đêm trước, Olive còn cảm thấy một chút kinh dị khi tra cứu trang web của giáo viên và thấy danh sách mười triệu bài báo khoa học và quỹ nghiên cứu của anh ta, nhìn chằm chằm vào bức hình anh ta chụp ở chuyến đi hiking nào đó chứ không phải bởi tay nhiếp ảnh của trường Stanford. Tuy vậy, cô nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, tự nói với bản thân rằng việc tìm hiểu bối cảnh của anh ta chỉ hợp tình hợp lý trước khi dấn thân vào một mối quan hệ hẹn hò giả mạo thôi.
Cô hít một hơi sâu trước khi gõ cửa, thêm một hơi nữa giữa tiếng “Mời vào” của Adam và khoảnh khắc cô cuối cùng cũng thuyết phục được bản thân mở cánh cửa đó. Khi cô bước vào phòng, đầu anh cũng không thèm ngước lên mà tiếp tục gõ chữ trên iMac. “Giờ làm việc của tôi vừa kết thúc được 5 phút trước rồi, vì thế —“
“Là tôi.”
Tay anh tạm dừng, lơ lửng trên bàn phím. Sau đó anh xoay ghế về hướng cô. “Olive.”
Cách anh gọi tên chứa một điều gì đó. Có thể là do khẩu âm, có thể là do chất giọng của anh là vậy. Olive không rõ nó là cái nào, nhưng mà rõ ràng, nó ở trong cách anh gọi tên cô. Chắc chắn. Cẩn thận. Sâu. Không giống những người khác. Quen ư? Không thể nào.
“Anh đã nói gì với cô ấy vậy?” cô hỏi, cố tỏ ra không quan tâm về cách anh nói chuyện. “Cô gái vừa chạy ra trong làn nước mắt ấy?”
Phải một lúc anh mới nhớ lại rằng 6 giây trước đã có một người trong phòng này – người nào đó đã bị anh làm cho khóc thảm thiết. “Tôi vừa cho một vài phản hồi với một số thứ cô ấy đang viết.”
Olive gật đầu, thầm lặng cảm ơn tất cả thần linh trên cao là anh không phải giáo viên hướng dẫn của cô. Anh có phòng làm việc góc, tất nhiên rồi. Hai cửa sổ cộng lại cũng khoảng chừng bảy mươi ngàn mét vuông với rất nhiều ánh sáng, chỉ cần đứng trong phòng này thôi cũng chữa được bệnh trầm cảm theo mùa cho 20 chục người rồi. Điều này cũng hợp lý thôi, với tất cả quỹ nghiên cứu mà anh mang về cho trường, với đẳng cấp đó, anh phải được trao cho một phòng làm việc tốt rồi. Phòng làm việc của Olive, mặt khác, không có cái cửa sổ nào và đầy mùi, vì cô phải chia với 3 nghiên cứu sinh khác, mặc dù nó được thiết kế cho hai người là nhiều nhất.
“Tôi đang định email cho cô. Tôi đã nói chuyện với trưởng khoa đầu ngày hôm nay.” Adam nói với cô, và cô nhìn về phía anh.
Anh chỉ về phía cái ghế trước bàn làm việc. Olive kéo ghế ra và ngồi xuống.
“Về cô.”
“Oh.” Dạ dày Olive xoắn một cái. Cô thà muốn trưởng khoa không biết gì tới sự tồn tại của cô. Và, cô không nên ở trong phòng này với Adam Carlsen, học kỳ vừa mới bắt đầu được vài này thôi.
“Về chúng ta.”, anh sửa lại. “Và quy định của trường.”
“Trưởng khoa đã nói gì?”
“Không có ảnh hưởng gì đối với việc tôi và cô hẹn hò cả, vì tôi không phải là giáo viên hướng dẫn của cô.”
Một cảm xúc hoảng loạn và nhẹ nhõm tràn qua người Olive.
“Tuy nhiên, cũng có một vài vấn đề phải cân nhắc. Tôi sẽ không được hợp tác với cô trong bất cứ dịp chính thức nào. Và vì tôi cũng là một thành viên trong hội đồng quỹ trao thưởng, điều này có nghĩa là tôi sẽ không tham gia nếu cô có đang là ứng cử viên cho học bổng hay cơ hội tương tự.”
Cô gật đầu. “Cũng công bằng thôi.”
“Và tôi tuyệt đối không thể là thành viên của hội đồng thẩm định luận văn của cô.”
Olive cố nén một tiếng cười. “Không vấn đề gì, tôi sẽ không yêu cầu anh là một phần của hội đồng đâu.”
Anh híp mắt. “Tại sao? Cô đang làm nghiên cứu về ung thư tuyết tuỵ, phải không?”
“Đúng vậy. Giai đoạn phát hiện sớm.”
“Vậy thì nghiên cứu của cô sẽ có lợi từ một góc nhìn của người lập trình tính toán.”
“Vâng, nhưng có những người lập trình tính toán khác ở trong khoa. Và tôi muốn được thuật lợi tốt nghiệp, tốt nhất là không phải khóc nức nở trong phòng vệ sinh sau mỗi buổi họp đánh giá.”
Anh nhìn cô chòng chọc.
Olive nhún vai. “Không có ý gì đâu. Tôi là một người đơn giản, với những mong muốn đơn giản.”
Anh hạ tầm mắt xuống bàn, nhưng Olive kịp bắt gặp một góc miệng của anh cong lên. Khi anh ngẩng đầu lên trở lại, biểu cảm trở nên nghiêm túc. “Vậy, cô đã quyết định chưa?”
Cô mím môi trong khi anh bình tĩnh quan sát. Cô hít một hơi sâu trước khi nói. “Được. Được thôi, tôi…tôi muốn làm chuyện này. Nó là một ý tưởng không tồi.”
Cho nhiều lý do lắm. Nó sẽ gỡ được gánh nặng của Anh và Jeremt khỏi lưng cô, và tất cả những người khác nữa. Kể từ khi tin đồn bị lan ra, mọi người trở nên dè chừng với những việc Olive vẫn làm thường ngày. Những trợ giảng khác đã ngừng đổi ca 2h chiều tốt đẹp của cô với ca sáng 8h sáng đau khổ của họ, bạn cùng phòng thí nghiệm đã ngừng chen hàng sử dụng máy hiển vi với cô, và hai giáo viên khác mà Olive đang chờ đợi mấy tuần liền cuối cùng cũng trả lời email của cô. Hơi không công bằng lắm khi lợi dụng sự hiểu lầm to lớn này, nhưng môi trường hàn lâm là một vùng đất không luật lệ và cuộc đời Olive ở đó không có gì ngoài đau khổ trong hai năm qua. Cô đã học được cách tận dụng được những gì cô có được. Và nếu một vài, okay, nếu hầu hết những nghiên cứu sinh trong khoa nhìn cô một cách nghi ngờ bởi vì cô đang hẹn hò với Adam Carlsen, cứ vậy đi. Dù sao thì bạn bè cô cũng không có vấn đề gì với chuyện này, chỉ trừ Malcolm.
Cậu ta đã trốn tránh cô giống như cô đang mắc bệnh thuỷ đậu trong hẳn 3 ngày liền. Nhưng Malcolm vẫn là Malcolm, cậu vẫn sẽ xuất hiện thôi.
“Vậy thì, tốt thôi.” Anh hoàn toàn không có cảm xúc gì, gần như quá vô cảm. Như thể đây chẳng là chuyện gì lớn và anh cũng chẳng quan tâm, như thể dù cô nói không , anh cũng không hề hấn gì.
“Nhưng mà, tôi vẫn đang suy nghĩ về chuyện này rất nhiều.”
Anh kiên nhẫn chờ đợi cô tiếp tục nói.
“Và tôi nghĩ sẽ là tốt nhất nếu chúng ta đặt ra một vài qui ước chung. Trước khi bắt đầu.”
“Qui ước chung?”
“Đúng vậy. Anh biết đấy. Điều gì được làm và không được làm. Điều gì chúng ta mong muốn ở thoả thuận này. Tôi nghĩ nó là nghi lễ tiêu chuẩn, trước khi dấn thân vào một mối quan hệ fake-dating.”
Anh nhíu mày. “Nghi lễ tiêu chuẩn?”
“Đúng vậy.”
“Cô đã làm chuyện này mấy lần rồi?”
“Không lần. Nhưng tôi khá quen thuộc với tình tiết kiểu này.”
“Tình tiết…gì cơ?” Anh chớp mắt, vẻ mặt bối rối.
Olive lờ anh. “Được rồi.” Cô hít vào thật sâu và nâng ngón trỏ lên. “Đầu tiên, thoả thuận này nên được đặt trong khuôn viên trường. Không phải tôi nghĩ là anh muốn gặp tôi ngoài trường, nhưng chỉ để phòng trường hợp anh muốn giết hai con nhạn với một mũi tên, tôi sẽ không làm bạn gái dự phòng phút cuối nếu anh muốn mang bạn gái về nhà cho lễ Giáng Sinh, hay—“
“Hanukkah.”
“Gì cơ?”
“Gia đình tôi thường hay ăn mừng lễ Hanukkah hơn là lễ Giáng Sinh.” Anh nhún vai. “Mặc dù tôi cũng không ăn mừng lễ đó mấy.”
“Ồ.” Olive nghĩ ngợi về điều đó một chút. “Tôi đoán đây là điều mà bạn gái giả mạo của anh nên biết.”
Một bóng dáng nụ cười hiện trên môi, nhưng anh không nói gì cả.
“Được rồi. Qui ước thứ hai. Thực ra, nó cũng có thể xem là phần mở rộng của qui ước một. Nhưng mà” – Olive cắn môi, sẵn sàng để nói ra – “Không sex.”
Trong một vài giây, anh đứng bất động. Không một milimeter xê dịch nào. Rồi anh hé miệng, nhưng không có tiếng gì phát ra, đó là giây phút Olive nhận ra là mình vừa làm Adam Carlsen cạn lời.
Có phải anh cho rằng họ sẽ làm chuyện đó không? Có phải cô từng đề cập tới chuyện này trước đây? Cô có nên giải thích rằng kinh nghiệm giường chiếu của cô ít ỏi đến đáng thương? Rằng cô đã từng nghĩ mình là người vô tính nhiều năm liền cho đến khi cô nhận ra là cô có khả năng trải nghiệm sự hấp dẫn tình dục với người người khác phái, nhưng chỉ với những người nào cô thật sự tin tưởng ?
“Nghe này”- cô đứng lên từ ghế, hồi hộp nâng giọng mình lên – “Tôi xin lỗi, nhưng nếu một trong những lí do mà anh đề nghị giả vờ hẹn hò là anh nghĩ chúng ta sẽ…”
“Không.” Anh nhìn như thật sự giật mình với ý tưởng đó.”Tôi chỉ sốc khi cô cảm thấy cần phải đưa qui ước này ra.”
“Oh.” Má cô nóng lên theo giọng nói của anh.Phải rồi. Tất nhiên là anh không hề nghĩ tới chuyện đó. Hoặc là muốn làm điều đó, với cô. Nhìn anh ta kìa, việc gì anh ta phải làm vậy? “Tôi xin lỗi, tôi không có ý cho rằng…”
“Không, cũng hợp lí thôi khi cô muốn rõ ràng trước. Tôi chỉ ngạc nhiên thôi.”
“Tôi biết”. Olive gật đầu. Thật ra là, cô cũng ngạc nhiên với chính mình. Khi mà cô đang ngồi ở văn phòng làm việc của Adam Carlsen, nói chuyện về sex – không phải là sex kiểu nguyên phân tế bào- mà là khả năng giao hợp về mặt tình dục giữa hai người họ. “Xin lỗi. Tôi không có ý làm mọi thứ trở nên kì lạ đâu.”
“Không sao. Toàn bộ chuyện này đã là kỳ lạ rồi.” Sự im lặng giữa hai người họ kéo dài ra, và Olive nhận ra mặt anh đang ửng nhẹ. Chỉ là một chút đỏ, nhưng mà nó thật sự rất…Olive không thể ngăn bản thân mình nhìn vào anh.
“Không sex.” Anh xác nhận với một cái gật đầu.
Cô phải lấy lại giọng và lắc mình ra khỏi sự soi sét hình dáng và màu sắc xương gò má của anh.
“Không sex.” Cô lặp lại. “Okay, điều thứ 3 là, không hẳn là một qui ước nhưng mà: Tôi sẽ không hẹn hò với ai khác nữa. Ý tôi là hẹn hò thật sự ấy. Vì nó sẽ sẽ làm rối loạn và phức tạp mọi thứ và…” Olive ngập ngừng. Liệu cô có nên nói với anh không? Liệu nó có tiết lộ quá nhiều thông tin không? Anh có cần phải biết không? Oh, thôi kệ. Tới mức này rồi. Đâu phải là cô chưa hôn người đàn ông này, rồi đề cập tới sex ở nơi làm việc của anh ta. “Dù sao thì, tôi cũng không hẹn hò, Jeremy là một ngoại lệ. Tôi chưa bao giờ…Tôi chưa bao giờ hẹn hò nghiêm túc trước đây, đó có thể là điều tốt nhất. Học tiến sỹ đã đủ áp lực rồi, và tôi có bạn, và luận án về ung thư tuyến tuỵ, và thật lòng thì có những thứ tốt đẹp hơn để dành thời gian cho.” Những lời cuối cứ tuôn ra nghe phòng vệ hơn cô dự tính.
Adam chỉ nhìn và không nói lời nào.
“Nhưng mà anh có thể hẹn hò, tất nhiên rồi,” cô vội vàng thêm vào. “Mặc dù là tôi sẽ cảm kích nếu anh có thể không nói với những người trong khoa, để tôi không trông như con ngố, và anh không trông như là một kẻ cắm sừng tôi, và tin đồn không quá mức mất kiểm soát. Nó sẽ có lợi cho anh nữa, khi mà anh đang cố xây dựng hình tượng như đang trong một mối quan hệ nghiêm túc lâu dài…”
“Tôi sẽ không.”
“Okay. Được. Cảm ơn anh. Tôi biết nói dối về những điều mình không làm có thể mệt mỏi, nhưng mà….”
“Ý tôi là tôi sẽ không hẹn hò với ai khác đâu.”
Có một sự chắn chắn, quyết đoán trong giọng nói của anh khiến cô ngạc nhiên. Cô chỉ có thể gật đầu, mặc dù cô đang muốn cho anh biết mình có một triệu câu hỏi trong đầu. Chín mươi phần trăm trong số đó không thật sự thích hợp và không phải chuyện của cô nên cô cố đuổi chúng ra khỏi đầu.
“Okay. Thứ tư là. Chuyện hẹn hò giả mạo này không thể kéo dài mãi mãi được, cho nên là chúng ta nên có một thời hạn cho nó.”
Anh mím môi. “Đó là khi nào?”
“Tôi không chắc. Có thể khoảng một tháng hoặc hơn là đủ để Anh tin rằng tôi đã hết tình cảm với Jeremy rồi. Nhưng nó có thể không đủ về phía bên anh…nên là anh nói đi.”
Anh nghĩ ngợi một lúc rồi gật đầu một lần nữa. ” Ngày 29/9 đi.”
Khoảng hơn một tháng tính từ bây giờ. Nhưng cũng…”Thật là một ngày cụ thể quá đi.” Olive căng da đầu, cố nghĩ xem ngày đó có ý nghĩa đặc biệt gì. Điều duy nhất cô có thể nghĩ ra là cô sẽ ở Boston tuần đó cho một hội nghị sinh học hằng năm.
“Đó là ngày sau khi khoa review ngân sách cuối cùng cho quỹ. Nếu họ không giải ngân quỹ trước ngày đó, họ sẽ không giải ngân luôn.”
“Tôi hiểu rồi. Vậy thì, chúng ta cùng đồng ý là vào ngày 29/9 chúng tác sẽ đường ai nấy đi. Tôi sẽ nói với Anh là chúng ta chia tay trong hòa bình nhưng tôi vẫn buồn một chút vì tôi vẫn còn một chút tình cảm với anh.” Cô nhe răng cười. ” Vậy để cho cô nàng không nghi ngờ là tôi vẫn còn gì với Jeremy. Được rồi.” Cô hít một hơi thật sâu. “Điều thứ 5 cũng là điều cuối cùng.”
Đây là một điều khó khăn. Cô sợ là anh sẽ từ chối nó. Cô để ý là bản thân đang siết chặt tay trên đùi.
“Để cho chuyện này giống thật chúng ta phải làm một vài thứ…cùng nhau. Một lần một thời gian.”
“Một vài thứ?”
“Một vài thứ.”
“Một vài thứ”. Anh lặp lại với sự nghi ngờ.
“Yep. Một vài thứ. Anh thường làm gì để giải trí ?” Chắc anh ta phải thích mấy trò bạo lực, như là xem cow tipping hoặc xem Japanese beetle đánh nhau. Hoặc có thể anh ta sưu tầm búp bê sứ. Hoặc là kẻ mê mấy trò như truy tìm kho báu. Hoặc là hay lui tới mấy sự kiện của những người mê hút thuốc. Ôi Chúa tôi.
“Giải trí ?”. Anh lặp lại, giống như chưa nghe tới từ này bao giờ trong đời.
“Đúng vậy. Những việc mà anh thường làm ngoài giờ làm việc ấy ?”
Khoảng lặng trôi qua giữa câu hỏi của Olive và câu trả lời của anh kéo dài đáng báo động. “Thi thoảng tôi cũng làm việc ở nhà. Và tôi tập thể thao. Và tôi đi ngủ.”
Cô phải cố ngăn bản thân đưa tay lên che mặt. ” Ừm. Tuyệt. Còn gì nữa không?”
“Còn cô thì làm gì để giải trí?” Anh hỏi, giống như bị xúc phạm.
“Nhiều thứ lắm. Tôi…” Đi xem phim này. Mặc dù cô chưa tới lại rạp kể từ lần cuối Malcom kéo cô đi. Chơi board games này. Nhưng mà bây giờ đứa bạn nào cũng bận bịu hết, nên cũng không chơi nữa. Cô từng đi thi đấu bóng chuyền, nhưng cũng hơn một năm trước rồi.
“Ừm. Tôi tập thể dục?” Cô muốn lột cái biểu cảm tự mãn đó khỏi mặt anh ta. Lắm lắm. “Sao cũng được. Chúng ta nên làm một hoạt động thường nhật gì đó cùng nhau. Tôi không biết nữa, có thể là đi mua cà phê? Một lần một tuần ? Chỉ khoảng 10 phút ở tiệm cà phê mà mọi người đều có thể dễ dàng nhìn thấy chúng ta. Tôi biết là nghe nó khá phiền và tốn thời gian, nhưng nó sẽ ngắn thôi, và nó cũng khiến cuộc tình giả mạo của chúng ta đáng tin hơn, và…”
“Được thôi.”
Oh.
Cô tưởng là mình phải nói nhiều hơn để thuyết phục anh. Nhưng mà, có lẽ nó cũng là điều anh ta thích làm. Anh cũng cần người trong khoa của anh tin vào mối tình của bọn họ để giải ngân quỹ nghiên cứu.
“Ừm..okay.” Cô ngăn bản thân tìm hiểu tại sao anh lại dễ tính như vậy, vừa hình dung lịch trình trong đầu. “Thứ 4 được không?”
Adam chỉnh ghế đối diện lại màn hình máy tính, mở ứng dụng lịch điện tử. Nó đầy những ô màu khiến cho Olive cảm thấy áp lực lây cho anh.
“Trước 11h sáng. Và sau 6h tối.”
“10h?”
Anh xoay lại. “10h được đấy.”
“Okay.” Cô chờ anh điền vào lịch, nhưng anh không động đậy gì. “Anh sẽ thêm nó vào lịch của mình chứ ?”
“Tôi nhớ nó rồi.” Anh nói giọng đều đều.
“Okay.” Cô cố nặn ra một nụ cười, và hơi chân thành. Chân thành hơn bất cứ nụ cười nào mà cô có thể nghĩ mà mình sẽ nặn ra được trước mặt Adam Carlsen. “Tuyệt. Fake-dating vào thứ Tư.”
Anh nhíu mày. “Tại sao cô cứ nói từ đó mãi vậy?”
“Từ gì cơ?”
“Fake-dating. Giống như là một điều gì đó vậy.”
“Bởi vì nó là như vậy. Anh không xem phim rom-coms à?”
Anh nhìn cô với vẻ mặt tối rắm, cô hắng giọng và nhìn xuống chân mình. “Phải rồi.” Chúa ơi, họ không có điểm chung gì cả. Họ sẽ không tìm được chuyện gì để nói cho mà coi. 10 phút đi cà phê sẽ là phần hành hạ, ngượng ngùng nhất trong một tuần đã đau khổ sẵn của cô.
Nhưng mà Anh sẽ có được câu chuyện tình đẹp của cô, và cô cũng không phải chờ đợi trong vô vọng để dùng kính hiển vi điện tử nữa. Hai chuyện này mới quan trọng.
Cô đứng dậy và đưa tay ra, ra dấu là một thỏa thuận fake-dating cũng xứng đáng một cái bắt tay. Adam ngần ngừ vài giây. Rồi cũng đứng dậy và bắt lấy tay cô. Anh nhìn vào phần tay họ đụng vào nhau rồi đưa mắt lên nhìn cô, Olive kiềm chế bản thân không chú ý vào độ nóng của tay anh, hoặc là độ rộng của tay anh, hoặc…là bất cứ điều gì khác của anh. Khi anh thả tay, cô nên không cầm tay mình lên mà coi.
Có phải anh đã làm gì đó không? Tay cô cảm thấy thế. Da thịt cô ngứa ran.
“Khi nào cô muốn bắt đầu?”
“Tuần tới thế nào?” Đó là thứ 6. Có nghĩa là cô muốn ít hơn bảy ngày để chuẩn bị tâm lí cho sự kiện đi mua cà phê chung với Adam Carlsen. Cô biết là mình sẽ làm được- nếu cô đã thi được 97% trong phần nói của kỳ thi GRE, cô có thể là làm mọi thứ—nhưng chuyện này có vẻ như là một ý tưởng tồi tệ.
“Được thôi.”
“Gặp nhau ở Starbucks trong trường nhé. Đó là nơi các nghiên cứu sinh mua cà phê nhiều nhất – có người sẽ nhìn thấy chúng ta.” Cô tiến ra khỏi cửa, dừng một chút để nhìn lại Adam. “Gặp lại anh vào buổi fake-dating vào Thứ Tư nhé ?
Anh vẫn đứng ở sau bàn làm việc, khoanh tay lại. Nhìn về phía Olive. Nhìn như không hề quá khó chịu với đống rắc rối của bọn họ như cô tưởng. Nhìn..có chút đẹp trai. “Gặp lại sau, Olive.”
dịch ở san diego, kỳ nghỉ xuân 2023.
Tiếp theo: ♥︎ The Love Hypothesis| Chương 3.2: Cuộc trò chuyện trong nhà bếp với Malcolm
Leave a comment