♥︎ The Love Hypothesis| Chương 3.2: Cuộc trò chuyện trong nhà bếp với Malcolm

“Đưa dùm hũ muối”

Đúng ra là Olive đưa rồi đó, nhưng mà có vẻ nhìn mặt Malcolm đủ “mặn” lắm rồi. Vì thế cô dựa hông vào thành bếp và khoanh tay lại. “Malcolm”.

“Với hũ tiêu nữa.”

“Malcolm.”

“Với chai dầu.”

“Malcolm…”

“Dầu hướng dương. Không phải đồ quỷ dầu hạt nho đâu.”

“Nghe này. Không phải như những gì mày nghĩ đâu…”

“Được rồi. Tao sẽ tự đi lấy.”

Công bằng mà nói, Malcolm có đủ lý lẽ để tức điên lên. Và Olive hiểu được. Nó học trước cô một năm, và xuất thân từ gia đình có truyền thống trong lĩnh vực STEM. Là sản phẩm của nhiều thế hệ nhà sinh học, địa chất học, thực vật học, vật lý học , và có khi là của những khoa học gia khác nữa kết hợp DNA của họ lại và tạo ra những cổ máy khoa học nhỏ bé. Ba nó là trưởng khoa tại một trường đại học tiểu bang nào đó bên bờ Đông. Mẹ nó là diễn giả trên TED Talk về tế bào Purkinje với vài triệu views trên Youtube. Có phải là Malcolm muốn học tiến sỹ, và hướng tới một sự nghiệp trong giới học thuật không? Có lẽ là không. Liệu nó có lựa chọn khác không, khi mà gia đình đã đặt sẳn kỳ vọng lên vai nó từ khi nó còn mang tã? Cũng không luôn.

Không phải là Malcom không hạnh phúc. Kế hoạch của nó là lấy bằng tiến sỹ, tìm một công việc tốt đẹp nhàn hạ trong ngành công nghiệp, làm từ chín giờ sáng tới 5 giờ chiều, và kiếm thật nhiều tiền — những việc mà cũng coi như thoả mãn cái mác “làm nhà khoa học”, những việc mà đổi lại thì ba mẹ nó cũng không phản đối được. Ít ra thì, không quá vất vả. Vì thế hiện giờ, những gì nó muốn là là có một trải nghiệm học tiến sỹ ít đau thương nhất có thể. Trong tất cả những người trong khoá với Olive, nó là đứa xoay sở tốt nhất để nó một cuộc sống khác ngoài học hành. Nó làm được những việc mà những đứa nghiên cứu sinh khác không thể tưởng tượng được, như là nấu ăn ! Đi leo núi ! Ngồi thiền ! Đóng kịch ! Hẹn hò giống như nó là một bộ môn trong Olympic (“Nó là một môn thể thao Olympic, Olive. Và tao đang luyện để được huy chương vàng.”)

Đó là lý do tại sao khi Adam buộc Malcolm phải loại bỏ hàng đống data và làm lại hơn một nữa nghiên cứu của nó, Malcolm đã trải qua vài tháng đầy đau thương. Hồi tưởng lại thì, đó có thể là lúc Malcolm bắt đầu ước rằng một tai hoạ sẽ giáng xuống nhà Carlen ( lúc đó nó đang diễn tập cho vở Romeo và Juliet).

“Malcolm, tao với mày có thể nói chuyện về cái này không?”

“Đang nói đây.”

“Không, mày đang nấu ăn và tao chỉ đang đứng đây, cố gắng để cho mày hiểu là mày tức giận bởi vì Adam…”

Malcolm xoay người khỏi món thịt hầm, vẫy vẫy ngón tay vào hướng của Olive. “Đừng nói cái đó.”

“Đừng nói cái gì?”

“Mày biết là cái gì mà.”

“Adam Carl…?”

Đừng có nói tên ổng.”

Cô giơ tay lên. “Thiệt điên quá. Nó chỉ là giả vờ thôi, Malcolm.”

Nó quay lại để cắt măng tây. “Đưa hũ muối.”

“Mày có đang nghe tao nói không vậy? Nó không có thật.”

“Với hũ tiêu, với…”

“Mối quan hệ này, là giả vờ. Tụi tao không có hẹn hò thiệt. Tụi tao chỉ đang giả vờ để người khác sẽ nghĩ là tụi tao hẹn hò.”

Tay Malcolm dừng giữa chừng. “Cái gì?”

“Mày nghe thấy tao nói rồi đấy.”

“Đó có phải là một….thoả thuận kiểu friends-with-benefits (làm bạn kèm lợi ích) không? Bởi vì….”

“Không. Ngược lại ấy. Không có lợi ích gì cả. Không có sex. Không có bạn, luôn.”

Nó nhìn chằm chằm cô, mắt híp lại. “ Để cho rõ ràng thì, làm bằng miệng với hậu môn cũng hoàn toàn được tính là sex…”

“Malcolm.”

Nó bước lại gần hơn, cầm một miếng giẻ lau chén để lau tay, mũi phập phồng . “Tao sợ phải hỏi lắm.”

“Tao biết là chuyện này nghe thiệt lố bịch. Thầy ấy giúp tao bằng cách giả vờ quen tao bởi vì tao nói dối với Anh, và tao cần nó cảm thấy ổn về chuyện hẹn hò với Jeremy. Tất cả đều là giả. Adam và tao đã nói chuyện chính xác là” — cô ngay lập tức quyết định bỏ qua bất cứ thông tin nào liên quan đến Đêm Đó — “3 lần, và tao không biết gì về thầy ấy hết. Ngoại trừ thầy ấy sẳn sàng giúp đỡ tao để giải quyết tình hình này, và tao chộp lấy cơ hội thôi.”

Malcom làm cái mặt đó, cái mặt mà nó để dành cho những đứa mang giày sandals với tất trắng. Nó có thể hơi sợ rồi, cô phải thừa nhận.

“Chuyện này…wow.” Một mạch máu đang giật giật trên trán của nó, “Ol, chuyện này ngu ngốc tới tắt thở luôn á.”

“Có lẽ vậy.” Đúng. Đúng, là như vậy. “Nhưng chuyện đã như vậy rồi. Và mày phải ủng hộ sự ngu ngốc này của tao, bởi vì mày và Anh là hai người bạn thân nhứt của tao.”

“Không phải Carlsen mới là bạn thân nhứt của mày bây giờ hả?”

“Thôi nào, Malcolm. Anh ta là đồ khốn. Nhưng mà cũng đối xử khá tốt với tao, và…”

“Tao sẽ không…” Nó nhăn mặt. “Tao sẽ không nhắc tới chuyện này.”

Cô thở dài. “Okay. Không nhắc nữa. Mày không cần phải làm vậy. Nhưng mà mày chỉ cần đừng ghét tao được không? Làm ơn mà? Tao biết anh ta là một ác mộng đối với một nữa nghiên cứu sinh trong khoa, kể cả mày. Nhưng mà anh ta đang giúp đỡ tao. Mày và Anh là hai người duy nhứt mà tao muốn kể sự thật. Nhưng mà tao không thể kể với Anh…”

“…bởi vì một vài lý do rõ ràng.”

“…bởi vì một vài lý do rõ ràng,” cô cũng kết thúc cùng lúc, và mỉm cười. Malcolm chỉ lắc đầu không đồng tình, nhưng biểu cảm thì đã dịu hơn chút.

“Ol. Mày rất tuyệt vời. Và tử tế, quá tử tế. Mày nên tìm ai đó tốt hơn Carlsen. Ai đó để hẹn hò yêu đương thật sự.”

“Yeah, đúng vậy.” Cô đảo mắt. “Bởi vì đoạn tình cảm với Jeremy rất tốt. Người mà, tao đã chỉ đồng ý sau khi nghe theo lời khuyên của mày! “Cho chàng ta một cơ hội đi”, mày từng nói. “Làm sao mà chuyện gì sai xảy ra được?”, mày từng nói.

Malcolm lườm cô, cô bật cười.

“Nghe này, tao rõ ràng là rất tệ với hẹn hò yêu đương thật sự. Có thể hẹn hò giả mạo sẽ khác. Có thể tao tìm được chỗ đứng của tao thì sao.”

Nó thở dài. “Có cần phải là Carlsen không? Có nhiều giáo viên khác tốt hơn để hẹn hò giả mà.”

“Như là ai?”

“Tao không biết. Tiến sỹ McCoy?”

“Không phải vợ thầy ấy vừa mới sinh ba hả?”

“Oh, đúng rồi. Vậy thì Holden Rodrigues thì sao?” Thầy ấy hot. Cười dễ thương nữa. Tao đã biết — thầy ấy luôn cười với tao.”

Olive bật cười khanh khách. “Tao sẽ không thể nào fake-date với Tiến sỹ Rodrigues được, không thể nào với cái sự thèm khát nhiệt tình của mày với thầy ấy trong vòng hai năm qua.”

“Tao có hả?” Tao có kể cho mày nghe về cái vụ tán tỉnh một cách nghiêm túc đã xảy ra giữa tụi tao ở ngày hội nghiên cứu cho sinh viên chưa? Tao khá chắc là thầy ấy đã nháy mắt với tao nhiều lần từ phía bên kia của phòng. Giờ thì, một vài người nói chắc thầy ấy bị cái gì đó về mắt thôi, nhưng…”

“Tao. Tao là người nói có thể thầy ấy bị cái gì đó về mắt. Và mày đã lải nhải cho tao nghe chuyện này miết rồi.”

“Phải rồi.” Nó thở dài. “Mày biết không, Ol, tao sẳn sàng hẹn hò giả với mày trong vòng một nốt nhạc, để cứu mày khỏi tên chết tiệt Carlsen đó. Tao thà nắm tay mày, cho mày mượn áo khoác khi trời lạnh, và công khai tặng mày hoa hồng, sô cô la, và gấy teddy vào ngày Valentine’s.”

Thật sảng khoái làm sao khi được trò chuyện với ai đó cũng đã coi một bộ phim tình cảm lãng mạn. Hoặc mười bộ. “Tao biết. Nhưng mà mày tha mỗi người về nhà mỗi tuần, và tao thích điều đó, và tao cũng thích khi mày thích làm vậy. Tao không muốn phá hỏng phong cách yêu đương của mày đâu.”

“Cũng hợp lí. Malcolm coi bộ hài lòng — không biết là do sự thật nó hẹn hò quá nhiều hay là do sự am hiểu của Olive về thói quen tình trường của nó nữa.

“Vậy mày làm ơn đừng ghét tao nữa nhé?”

Nó ném cái khăn chùi bếp lên bàn và bước lại gần. “Ol. Tao chưa bao giờ ghét mày. Mày mãi là kalamata của tao.” Malcolm kéo cô vào trong ngực, ôm cô thật chặt. Lúc bau đầu, họ chỉ gặp nhau, và cô đã nhiều lần mất phương hướng bởi thể trạng của Malcolm, có lẽ bởi vì cũng lâu lắm rồi cô không có những tiếp xúc tình cảm như thế này. Bây giờ, cái ôm của Malcolm là nơi hạnh phúc của cô.

(*kalamata olive: một loại dầu ô liu nỗi tiếng ở vùng kalamata, hy lạp)

Côi gối đầu lên vai Malcolm, và mỉm cười vào lớp áo. “Cảm ơn nhé.”

Malcolm ôm cô chặt hơn.

“Và mày phải hứa là nếu tao dắt Adam về nhà, tao sẽ đặt một chiếc tất trên cửa của tao — Ui da!”

“Con quỷ ni.”

“Tao giỡn thôi! Chờ chút, đừng đi, tao có chuyện quan trọng muốn nói với mày.”

Malcolm dừng ở cửa, cau mày. “Tao đã đạt giới hạn mỗi ngày về lượng thu nạp những-thứ liên-quan-đến-Carlsen. Nghe thêm chuyện nữa là có khả năng gây tử vong, vì thế…”

“Tom Benton, nhà nghiên cứu ung thư ở Harvard, đã trả lời thư của tao! Tuy là chưa có quyết định gì hết, nhưng thầy ấy có thể hứng thú với việc có tao trong phòng lab của thầy vào năm tới.”

“Oh my God.” Malcolm bước ngược lại cô, rạng rỡ. “Ol, đỉnh nóc kịch trần! Tao tưởng không có nhà nghiên cứu nào mày liên lạc trả lời lại mày chứ?”

“Không có trong một khoảng thời gian dài. Nhưng bây giờ Benton trả lời rồi, và mày biết thầy ấy nổi tiếng và được biết tới nhiều tới nhường nào mà. Thầy ấy có lẽ có nhiều quỹ nghiên cứu hơn những gì tao có thể tưởng tượng được. Nó sẽ rất…”

“Tuyệt đỉnh. Nó sẽ rất tuyệt đỉnh. Ol, tao rất tự hào về mày luôn.”

Malcolm nắm tay cô đặt vào lòng bàn tay. Nụ cười rạng rỡ cũng trở nên dịu hơn. “Và mẹ mày cũng sẽ rất tự hào về mày nữa.”

Olive nhìn chỗ khác, vội chớp mắt. Cô không muốn khóc, không phải tối nay. “Chưa có gì là chắc chắn. Tao sẽ phải thuyết phục thầy ấy. Sẽ phải tốn không ít công nịnh nọt và trải qua cái màn ‘trình bày nghiên cứu của em cho tôi nghe’ nữa. Mà mày cũng biết rồi đấy, đó không phải điểm mạnh của tao. Mọi chuyện vẫn có thể không suôn sẻ —

“Nó sẽ suôn sẻ.”

Đúng vậy. Đúng. Cô cần phải lạc quan. Cô gật đầu, cố nặn một nụ cười.

“Mà cho dù không được…mẹ tao vẫn sẽ tự hào.”

Olive gật đầu một lần nữa. Khi một giọt nước mắt trượt dài xuống má, cô để mặt nó như vậy.

Bốn mươi lăm phút sau, cô và Malcolm ngồi trên ghế sô pha bé tí, vai kề vai, cùng xem phim lại phim Chiến binh Ninja Mỹ và ăn một đĩa salad rau củ vô cùng thiếu muối.


p.s.1: chương sau sẽ là buổi hẹn hò đầu tiên nhé ~

p.s.2: cảm ơn tình cảm yêu mến của những bạn đã đọc bộ The Love Hypothesis ( Giả thuyết tình yêu) do mình dịch. Mình đã tính dừng lại từ lâu, nhưng thỉnh thoảng vào lại thấy có người bình luận muốn đọc bản mình dịch tiếp. Thế nên, một đứa siêu lười là mình, cũng gắng nhích từng chút để dịch cho xong bộ này.

Warm hugs,

Daisy

Tiếp theo: ♥︎ The Love Hypothesis| Chương 4: Cuộc hẹn hò đầu tiên ở Starbucks


Discover more from lazy daisy

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

5 responses to “♥︎ The Love Hypothesis| Chương 3.2: Cuộc trò chuyện trong nhà bếp với Malcolm”

  1. Tớ không vào được website Medium ạ. Tức ghê huhu.
    Btw là cậu dịch hay lắm ạ. Mình mua 3 cuốn của tác giả Ali Hazelwood về để đọc, thì thấy The Love Hypothesis vẫn hay và hợp gout mình nhất.

  2. Malcolm là LGBT thì phải. Mê anh bạn này quá. Rất là vì bạn bè và thẳng tính

      1. Btw cậu chèn ảnh minh hoạ hợp với nội dung chapter ghê

      2. Yeah, mình cố gắng tìm hình phù hợp để tạo mood đọc truyện hay hơn ;)

Leave a comment