♥︎ The Love Hypothesis| Chương 4: Cuộc hẹn hò đầu tiên ở Starbucks

🖤 Giả thuyết: Adam Carlsen và tôi hoàn toàn không có điểm chung gì cả, và việc đi cà phê với anh ta sẽ đau đớn gấp đôi so với đi lấy tuỷ răng. Mà không có thuốc tê.

Olive tới buổi hẹn hò giả vào thứ 4 muộn với tâm trạng tệ hết sức, sau khi trải qua một buổi sáng vật lộn với mớ thuốc thử rẻ tiền kém chất lượng – không chịu hoà tan, không chịu kế tủa, không chịu phản ứng với sóng siêu âm, và rồi không đủ để cho cô chạy hết toàn bộ thí nghiệm.

Cô dừng trước cửa quán cà phê và hít một hơi sâu. Cô cần phòng thí nghiệm tốt hơn nếu cô muốn tạo ra một kết quả khoa học tử tế. Cần thiết bị tốt hơn. Cần thuốc thử tốt hơn. Cần môi trường vi khuẩn tốt hơn. Cần mọi thứ tốt hơn. Tuần sau, khi Tom Benton tới, cô phải làm chủ cuộc chơi của mình. Cô cần phải chuẩn bị bài thuyết trình, chứ không phải là lãng phí thời gian vào một buổi cà phê mà cô không hứng thú, với người mà cô tất nhiên không muốn nói chuyện, ngay giữa khi thí nghiệm đang còn dang dở.

Ugh.

Khi cô bước vào quán cà phê, Adam đã ở đó, mặc một chiếc áo Henley đen như được lên ý tưởng, thiết kế, và sản xuất riêng để tôn lên nửa thân trên của anh. Olive bối rối ngay thứ thì, không phải bởi vì quần áo của anh ta vừa dáng quá, và bởi vì cô đã chú ý tới quần áo của ai đó ngay từ khi bắt đầu. Như thế này không giống cô.

Suốt gần hai năm qua, Olive đã thấy Adam thấp thoáng khắp tòa nhà khoa Sinh học, chưa kể trong vài tuần gần đây, họ đã nói chuyện với nhau nhiều lần. Họ thậm chí còn hôn nhau, nếu như cái hôn xảy ra vào Đêm Đó có thể được tính là một nụ hôn thực sự. Nhận thức ấy ập đến khi họ cùng đứng xếp hàng gọi cà phê, khiến cô choáng váng và có chút bối rối.

Adam Carlsen rất điển trai.

Adam Carlsen, với sống mũi cao và mái tóc gợn sóng, với đôi môi đầy đặn và khuôn mặt góc cạnh, những đường nét đáng lẽ chẳng thể hợp nhau nhưng bằng cách nào đó lại kết hợp rất hài hoà, thực sự, thực sự, thực sự điển trai. Olive không hiểu sao trước đây cô lại không nhận ra điều đó, hay tại sao lúc cô nhận ra sự điển trai này lại là khi anh ta chỉ mặc một chiếc áo đen đơn giản.

Cô ép mình nhìn chằm chằm vào menu đồ uống thay vì ngực anh ta. Trong quán cà phê lúc này,  có tổng cộng ba nghiên cứu sinh ngành sinh học, một nghiên cứu sinh sau tiến sĩ ngành dược, và một sinh viên trợ lý nghiên cứu đang nhìn chằm chằm vào họ. Hoàn hảo.

“Vậy… anh thế nào rồi?” cô hỏi, vì đó là điều cô nên làm.

“Ổn. Còn cô?”

“Ổn.”

Olive chợt nhận ra rằng có lẽ cô đã không suy nghĩ thấu đáo như cô nên làm. Bời vì mục tiêu của họ là xuất hiện cùng nhau, nhưng chỉ đứng im lặng bên cạnh nhau thế này chắc chắn sẽ không thể lừa người khác tin rằng họ đang hẹn hò say đắm. Và Adam thì… ừm. Anh ta trông không có vẻ là kiểu người sẽ chủ động bắt chuyện với người khác.

“Vậy.” Olive chuyển trọng tâm qua lại trên mũi chân vài lần. “Màu yêu thích của anh là gì?”

Anh nhìn cô, bối rối. “Gì cơ?”

“Màu yêu thích của anh.”

“Màu yêu thích của tôi?”

“Đúng vậy.”

Một nếp nhăn xuất hiện giữa mắt anh ta. “Tôi… không biết?”

“Không biết là ý gì?”

“Chúng chỉ là màu sắc thôi. Chúng đều như nhau.”

“Phải có một màu anh thích nhất chứ.”

“Tôi không nghĩ vậy.”

“Màu đỏ?”

“Không biết.”

“Màu vàng? Xanh nôn mửa?”

Anh ta nheo mắt lại. “Tại sao cô hỏi?”

Olive nhún vai. “Tôi cảm giác đây là điều tôi nên biết.”

“Tại sao?”

“Bởi vì… nếu ai đó muốn kiểm tra xem chúng ta có thật sự hẹn hò không, đây có thể là một trong những câu hỏi đầu tiên họ hỏi. Top năm, chắc luôn.”

Anh nhìn như đang nghiên cứu cô trong vài giây. “Nó nghe giống như là một tình huống khả thi với cô à?”

“Khả thi ngang với việc tôi giả vờ hẹn hò với anh.”

Anh ta gật đầu, như thể chấp nhận lý lẽ đó của cô. “Được rồi. Màu đen, tôi đoán.”

Cô khịt mũi. “Biết ngay mà.”

“Màu đen thì có gì sai?” Anh ta cau mày.

“Nó thậm chí còn không phải là một màu. Về mặt kỹ thuật, nó là sự vắng mặt của màu sắc.”

“Nó vẫn tốt hơn xanh nôn mửa.”

“Không, nó không hề.”

“Tất nhiên là nó tốt hơn.”

“Ừ thì, nó hợp với phong cách ‘hậu duệ của bóng tối’ của anh mà.”

“Câu đó có nghĩa là gì—”

“Chào buổi sáng!” Nhân viên pha chế tươi cười với họ. “Hôm nay hai người dùng gì đây?”

Olive mỉm cười đáp lại, ra hiệu cho Adam gọi trước.

“Cà phê.” Anh liếc cô một cái trước khi nói thêm, hơi ngượng ngùng, “Đen.”

Cô phải cúi đầu xuống để giấu nụ cười của mình, nhưng khi cô lén nhìn anh lần nữa, cô thấy khóe môi anh hơi cong lên. Và cô buộc phải thừa nhận với chính mình, rằng anh ta nhìn không hề tệ với dáng vẻ đó.

Cô lờ đi điều đó và gọi món nước ngọt nhất, béo nhất trong menu, còn yêu cầu thêm kem tươi. Cô đang băn khoăn không biết có nên bù lại bằng cách mua thêm một quả táo không, hay cứ mặc kệ mà gọi luôn một cái bánh quy cho đủ bộ.  Adam lấy thẻ tín dụng ra và đưa cho thu ngân.

“Ôi không. Không, không, không. Không.” Olive đưa tay cản lại trước mặt anh và hạ giọng. “Anh không thể trả tiền cho tôi được.”

Anh chớp mắt. “Tôi không thể?”

“Đó không phải là kiểu quan hệ giả mạo mà chúng ta đang có.”

Anh trông có vẻ ngạc nhiên. “Không phải vậy?”

“Không.” Cô lắc đầu. “Tôi không bao giờ hẹn hò giả với một người con trai nghĩ rằng anh ta có thể trả tiền cà phê cho tôi chỉ bởi vì anh ta là con trai.”

Anh nhướn mày. “Tôi nghi ngờ có thứ ngôn ngữ nào tồn tại mà ở đó thứ cô vừa order được gọi là ‘cà phê.’ ”

“Này—  ”

“Và nó không phải là việc tôi là “một người con trai” – cái từ được thốt ra với một chút đau đớn nhẹ – “nhưng mà bởi vì cô còn là một nghiên cứu sinh. Và thu nhập hằng năm của cô.”

Trong một khoảnh khắc cô ngập ngừng, tự hỏi liệu cô có nên cảm thấy bị xúc phạm không.  Adam có đang thể hiện cái phiên bản khó ưa khốn nạn mà anh ta vốn nổi tiếng không? Anh ta có đang coi thường cô không? Liệu anh ta có nghĩ cô nghèo không? Rồi Olive chợt nhớ ra là đúng, cô thực sự nghèo, và anh ta có lẽ kiếm được gấp năm lần số tiền cô kiếm. Cô nhún vai, gọi thêm một cái bánh quy sô cô la, một quả chuối, và một gói kẹo cao su, kèm theo ly cà phê của mình. Về phần Adam, anh ta không nói gì, và trả cái hóa đơn $21.39 mà không hề chớp mắt.

Trong khi chờ đồ uống, đầu óc Olive bắt đầu lạc vào dự án của mình và liệu cô có thể thuyết phục Dr. Aslan mua cho cô những hóa chất tốt sớm hơn không. Cô vô thức nhìn quanh quán cà phê, nhận thấy rằng dù trợ lý nghiên cứu, nghiên cứu sinh sau tiến sĩ và một trong những sinh viên đã rời đi, nhưng hai nghiên cứu sinh (một trong số họ tình cờ làm việc ở phòng thí nghiệm của An) vẫn đang ngồi ở bàn gần cửa, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía họ. Xuất sắc.

Cô tựa hông vào quầy và nhìn lên Adam. Cảm ơn Chúa là việc này chỉ kéo dài mười phút một tuần, nếu không cô sẽ bị đau cổ mãn tính mất.

“Anh sinh ra ở đâu?” cô hỏi.

“Đây có phải một trong những câu hỏi phỏng vấn kết hôn lấy thẻ xanh của cô không?”

Cô cười khúc khích. Anh mỉm cười đáp lại, giống như thấy hài lòng vì khiến cô cười. Mặc dù nó chắc chắn là do những nguyên nhân khác.

“Hà Lan. Ở Hauge.”

“Ồ.”

Anh cũng tựa vào quầy, trước mặt cô. “Tại sao ‘ồ’?”

“Tôi không biết.” Olive nhún vai. “Tôi nghĩ tôi đã tưởng tượng là… New York? Hoặc có thể là Kansas?”

Anh lắc đầu. “Mẹ tôi từng là đại sứ Mỹ ở Hà Lan.”

“Wow.” Thật kỳ lạ khi tưởng tượng rằng Adam có một người mẹ. Có một gia đình. Trước khi trở thành một người cao lớn, đáng sợ và nổi tiếng này, anh ta đã từng là một đứa trẻ. Có thể anh ta từng nói tiếng Hà Lan. Có thể sáng nào anh ta cũng ăn cá trích hun khói cho bữa sáng. Có thể mẹ anh ta đã muốn anh tiếp bước bà và trở thành một nhà ngoại giao, nhưng tính cách nổi bật của anh đã xuất hiện và bà đã từ bỏ giấc mơ đó. Olive cảm thấy mình vô cùng tò mò muốn biết thêm về cách anh lớn lên, điều đó… thật kỳ lạ. Rất kỳ lạ.

“Của mọi người đây.” Đồ uống của họ xuất hiện trên quầy. Olive tự nhắc mình rằng việc nhân viên pha chế tóc vàng rõ ràng đang liếc nhìn Adam khi anh quay lại lấy nắp cho cốc cà phê chẳng liên quan gì đến cô. Cô cũng tự nhắc mình rằng dù cô có tò mò về người mẹ làm ngoại giao của anh, về việc anh nói bao nhiêu thứ tiếng, và liệu anh có thích hoa tulip không, thì đó là những thông tin quá xa vời so với thỏa thuận của họ.

Mọi người đã thấy họ cùng nhau. Họ sẽ trở lại phòng thí nghiệm của mình và kể những câu chuyện khó tin về Dr. Adam Carlsen và cô sinh viên vô danh, chẳng có gì đặc biệt mà họ thấy anh ta đi cùng. Đã đến lúc Olive quay lại với công việc nghiên cứu của mình.

Cô hắng họng. “Well. Hôm nay cũng vui đấy.”

Anh ngẩng lên nhìn từ cốc của mình, ngạc nhiên. “Buổi hẹn hò giả thứ Tư đã kết thúc rồi?”

“Yep. Tốt lắm, đồng chí, giờ thì ai làm việc nấy. Anh được tự do cho đến tuần sau.” Olive đâm ống hút vào ly và uống một ngụm, cảm nhận vị ngọt bùng nổ trong miệng. Dù cô gọi món gì đi chăng nữa, thì nó ngon kinh khủng. Có lẽ cô đang tiến triển thành bệnh nhân tiểu đường ngay khi đang nói chuyện. “Tôi sẽ gặp lại anh—”

“Cô sinh ra ở đâu?” Adam hỏi trước khi cô kịp rời đi.

Oh. Vậy họ lại tiếp tục với cái này. Chắc anh chỉ đang cố tỏ ra lịch sự thôi, và Olive thở dài trong lòng, nhớ đến chiếc bàn làm việc trong phòng thí nghiệm của mình. “Toronto.”

“Phải rồi. Cô là người Canada,” anh nói, như đã biết từ trước.

“Yep.”

“Cô chuyển đến đây khi nào?”

“Tám năm trước. Học đại học.”

Anh gật đầu, như thể đang ghi nhớ thông tin này. “Tại sao lại là Mỹ? Canada cũng có những trường đại học rất tốt.”

“Tôi có học bổng toàn phần.” Đó là sự thật. Nếu không phải là toàn bộ sự thật.

Anh nghịch với cái đồ giữ cốc. “Cô có về nhà thường xuyên không?”

“Không thật sự, không.” Olive liếm kem tươi khỏi cái ống hút. Cô hơi ngạc nhiên khi anh ngay lập tức quay mặt đi chỗ khác.

“Cô có dự định quay về nhà sau khi tốt nghiệp không?”

Cô căng thẳng. “Không, nếu tôi có thể.” Cô có rất nhiều ký ức đau buồn ở Canada, và gia đình duy nhất của cô, những người cô muốn ở gần, là Anh và Malcolm, cả hai đều là công dân Mỹ. Olive và Anh đã thậm chí thỏa thuận rằng nếu Olive có nguy cơ mất visa, Anh sẽ cưới cô. Nhìn lại, thì trò hẹn hò giả này với Adam chắc chắn sẽ là sự luyện tập tuyệt vời cho đến khi Olive thăng cấp và bắt đầu lừa dối Bộ An ninh Nội địa một cách nghiêm túc.

Adam gật đầu, uống một ngụm cà phê. “Màu yêu thích?”

Olive hé miệng để nói màu yêu thích của cô, cái màu tuyệt vời hơn nhiều so với của anh, và… “Chết tiệt.”

Anh liếc cô với ánh mắt kiểu. “Khó mà, phải không?”

“Có rất nhiều màu đẹp.”

“Yup.”

“Tôi sẽ chọn màu xanh. Xanh dương nhạt. Không, đợi đã!”

“Mmm.”

“Màu trắng đi. Được rồi, trắng.”

Anh chật lưỡi. “Cô biết đấy, tôi không nghĩ là tôi có thể chấp nhận màu đó. Màu trắng thực sự đâu phải màu. Nó giống như tất cả các màu được gom lại với nhau—”

Olive nhéo một cái vào phần cơ trên cánh tay anh.

“Ow,” anh cảm thán, rõ ràng là không đau. Với một nụ cười tinh ranh, anh vẫy chào tạm biệt và quay người đi về phía tòa nhà khoa Sinh học.

“Hey, Adam?” cô gọi với theo anh.

Anh dừng lại và quay lại nhìn cô.

“Cảm ơn anh vì đã mua cho tôi ba ngày thức ăn nhé.”

Anh ngập ngừng rồi gật đầu, một cái. Miệng anh—rõ ràng là anh đang mỉm cười nhìn cô. Hơi miễn cưỡng, nhưng vẫn là cười.

“Hân hạnh của tôi, Olive.”

Hôm nay, 2:40 chiều

TỪ: Tom-Benton@harvard.edu

ĐẾN: Olive-Smith@stanford.edu

CHỦ ĐỀ: Re: Dự án Sàng lọc Ung thư Tụy

Olive,

Tôi sẽ bay đến vào chiều thứ Ba. Chhúng ta gặp nhau vào thứ Tư, khoảng 3:00 chiều ở phòng thí nghiệm của Aysegul Aslan nhé? Cộng sự của tôi có thể chỉ tôi đường đến đó.

TB

Gửi từ iPhone của tôi

Olive lại tới trễ cho buổi hẹn hò giả thứ hai vào Thứ 4, nhưng bởi vì một lí do khác – tất cả điều liên quan tới Tom Benton.

Đầu tiên là, cô ngủ quên sau một đêm thức khyua để tập dượt cách chào hàng dự án của cô với Tom Benton. Cô đã lặp đi lặp lại nghiên cứu của mình nhiều tới mức Malcolm bắt đầu thuộc đọc trước cả câu của cô, và rồi, đến 1:00 sáng, nó nén quả đào vào mặt cô và cầu xin cô hãy vào phòng mà tập tiếp. Cô đành chui lại vào phòng, và tập tiếp tới tận 3:00 sáng.

Sau đó, vào sáng nay, cô nhận ra trang phục bình thường cô hay bận đi thí nghiệm (quần leggings, áo phông cũ nát từ một buổi chạy 5K nào đó, và một cái đầu búi rất, rất rối) sẽ không truyền tải được “một đồng nghiệp tương lai sáng giá” tới Tiến sỹ Benton. Vì thế cô dành thêm mớ thới gian để kiếm một bộ đồ phù hợp hơn. Ăn mặc để thành công (dress for sucess), kiểu vậy.  

Cuối cùng, Olive chợt nhận ra rằng cô hoàn toàn không biết  Tiến sỹ Benton— người quan trọng nhất với cô ở hiện tại, và vâng, cô nhận ra thực tế đó nghe thiệt thảm hại nhưng quyết định không nghĩ quá nhiều về nó nữa – trông như thế nào. Cô liền lấy điện thoại ra tìm kiếm. Hóa ra Tiến sỹ Benton nhìn khoảng cuối ba mươi, tóc vàng, mắt xanh, và có một hàm răng vừa thẳng tắp vừa trắng sáng. Lúc cô đến quán Starbucks trong  trường, miệng đang lẩm bẩm với bức ảnh đại diện trên Harvard của anh ta: “Làm ơn, hãy nhận tôi vào làm trong phòng thí nghiệm của anh.”. Thì cô chợt nhìn thấy Adam.

Hôm nay là một ngày nhiều mây. Vẫn là tháng 8, nhưng cảm giác lại như cuối thu rồi. Olive liếc nhìn anh ta, và ngay lập tức nhận ra rằng anh đang trong trạng thái khó ở nhất. Tin đồn anh ta từng ném một đĩa petri vào tường bởi vì thí nghiệm của anh ta không chạy được, hay bởi vì kính kiểu vi điện tử cần phải sửa, hay bởi vì điều gì vặt vãnh gì đó, loé lên trên đầu cô. Cô nghiêm túc cân nhắc mình nên trốn dưới gầm bàn.

Ổn thôi mà, cô tự nói với chính mình. Chuyện này đáng. Mọi chuyện với An đã trở lại bình thường. Thậm chí còn tốt hơn cả bình thường: nàng ta và Jeremy chính thức hẹn hò, và cuối tuần trước, An xuất hiện trong buổi nhậu bia nướng kẹo dẻo với một chiếc legging và một chiếc áo len MIT to bự mà rõ ràng cô nàng là đã mượn từ Jeremy. Hôm nọ, khi Olive ăn trưa cùng hai người họ, cô không thấy gượng gạo chút nào nữa. Hơn nữa, đám nghiên cứu sinh năm nhất, năm hai, thậm chí cả năm ba quá sợ cái danh “bạn gái” của Adam Carlsen đến mức không ai dám trộm pipette của cô nữa. Điều đó có nghĩa là cô không còn phải nhét chúng vào ba lô để mang về nhà mỗi cuối tuần. Và cô còn được ăn đồ ngon miễn phí nữa. Cô có thể chịu đựng Adam Carlsen—vâng, kể cả phiên bản Adam Carlsen u ám nhất này—thì cũng đáng. Chỉ mười phút mỗi tuần thôi mà, ít nhất là vậy.

“Hey.” Cô mỉm cười. Anh phản ứng lại với một cái nhìn toả ra sự cau có và một nỗi khủng hoảng hiện sinh. Olive hít một hơi lấy tinh thần. “Anh thế nào?”

“Ổn.” Giọng anh cộc lốc, và mặt anh nhìn căng hơn bình thường. Anh mặc một chiếc áo sơ mi kẻ caro đỏ và quần jeans, trông giống một anh chàng bổ củi giữa rừng hơn là một học giả miệt mài nghiên cứu những bí ẩn của sinh học máy tính. Olive không thể không để ý đến cơ bắp của anh và lại tự hỏi liệu quần áo của anh có phải đặt may riêng hay không. Tóc anh vẫn hơi dài nhưng ngắn hơn so với tuần trước. Thật khó tin rằng cô và Adam Carlsen đã thân đến mức cô có thể theo dõi cả tâm trạng lẫn kiểu tóc của anh ta.

“Sẳn sàng để gọi cà phê chưa?” Cô líu lo.

Anh gật đầu vẻ phân tâm, hầu như không nhìn vào cô. Ở chiếc bàn phía sau, một nghiên cứu sinh năm 5 vừa liếc họ vừa giả vờ lau chùi màn hình máy tính.

“Xin lỗi nếu tôi đến trễ. Tôi chỉ—”

“Không sao.”

“Tuần này anh ổn chứ?”

“Ổn.”

Được rồi. “Ừmm… cuối tuần trước anh có làm gì vui không?”

“Tôi làm việc.”

Họ đứng vào hàng để gọi đồ uống, và Olive phải cố lắm mới không thở dài thành tiếng. “Dạo này thời tiết đẹp nhỉ? Không quá nóng.”

Anh lầm bầm đáp lại.

Bắt đầu hơi quá rồi đấy. Olive có giới hạn của mình trong mối quan hệ hẹn hò giả này—dù có là vì một ly xoài đá xay miễn phí đi chăng nữa. Cô thở dài. “Có phải tại kiểu tóc mới cắt không?”

Câu hỏi này thu hút sự chú ý của anh. Adam cúi xuống nhìn cô, giữa hai chân mày hằn sâu một nếp nhăn. “Gì cơ?”

“Cái tâm trạng này ấy. Là do kiểu tóc à?”

“Tâm trạng gì?”

Olive khoát tay chỉ về phía anh. “Này đây. Cái tâm trạng u ám mà anh đang có.”

“Tôi không có một tâm trạng u ám gì hết.”

Cô khịt mũi—mặc dù gọi thế có lẽ không chính xác lắm. Nó quá to và đầy chế giễu, giống một tiếng cười hơn. Một tiếng… khịt-cười.

“Gì?” Anh cau mày, không hài lòng với âm thanh đó.

“Thôi nào.”

“Gì?”

” Người anh toát ra đầy sự u ám.”

“Tôi không hề.”  Anh có bẻ bức xúc, mà Olive lại thấy có chút đáng yêu kỳ lạ.

“Anh có đấy. Tôi vừa nhìn mặt anh một cái, là tôi biết ngay.”

“Cô không biết.”

“Có. Tôi biết. Nhưng không sao, anh hoàn toàn được phép có tâm trạng tệ hại mà.”

Đến lượt họ gọi món, Olive bước lên trước và mỉm cười với nhân viên thu ngân.

“Chào buổi sáng. Tôi lấy một ly latte vị bí ngô. Với bánh kem phô mai đằng kia. Yep, cái đó, cảm ơn nhé. Còn”—cô giơ ngón tay cái chỉ về phía Adam—” anh ấy sẽ lấy một tách trà hoa cúc. Không đường.”, cô vui vẻ bổ sung. Rồi cô ngay lập tức bước sang một bên, đề phòng trường hợp Adam có ý định ném một đĩa petri vào cô. Cô ngạc nhiên khi thấy anh ta bình thản đưa thẻ tín dụng cho chàng trai phía sau quầy. Thật sự thì, anh ta cũng không tệ như người ta đồn đại.

“Tôi ghét trà,” anh nói. “Và hoa cúc.”

Olive rạng rỡ nhìn anh. “Đáng tiếc ghê.”

“Láu cá.”

Adam vẫn nhìn thẳng phía trước, nhưng cô gần như chắc chắn khóe môi anh ta sắp nhếch lên rồi. Người khác đồn đại rất nhiều điều về anh, nhưng không nói rằng anh không hề có khiếu hài hước.

“Vậy thì… không phải do kiểu tóc?”

“Hửm? À, không. Nó hơi lỡ cỡ. Cứ vướng vào mặt tôi lúc đang chạy bộ.”

Ồ. Vậy là anh là một người chạy bộ. Giống như Olive. “Okay. Tuyệt vời. Bởi vì nhìn nó cũng không tệ.”

Nhìn nó đẹp lắm. Ý là, thật sự hợp với anh. Tuần trước anh có lẽ là một trong những người đàn ông đẹp trai nhất tôi từng trò chuyện, nhưng bây giờ anh trông còn điển trai hơn. Không phải vì tôi quan tâm đến những thứ như thế. Tôi không quan tâm xíu nào đâu. Tôi hiếm khi để ý đến đàn ông, và tôi cũng không hiểu vì sao mình lại để ý đến anh, hay là tóc anh, hay là quần áo của anh, hay là chiều cao và thân hình rộng lớn của anh. Tôi thực sự không hiểu nữa. Tôi chưa quan tâm như thế. Nhưng mà… ugh.

“Tôi…?” Anh có vẻ lúng túng một chút, môi mấp máy mà không phát ra âm thanh khi cố tìm câu trả lời thích hợp. Rồi, bất ngờ, anh nói, “Tôi đã nói chuyện với trưởng khoa sáng nay. Ông ấy vẫn từ chối giải ngân kinh phí nghiên cứu của tôi.”

“Ồ.” Cô nghiêng đầu. “Tôi tưởng là họ không ra quyết định cho đến cuối tháng 9 mà.”

“Họ chưa. Đây chỉ là một cuộc gặp không chính thức, nhưng chủ đề này được nhắc đến. Ông ấy nói vẫn đang theo dõi tình hình.”

“Tôi hiểu rồi.” Cô chờ anh tiếp tục. Khi thấy rõ ràng là anh không có ý định nói thêm, cô hỏi, “Theo dõi… như thế nào?”

“Không rõ.” Anh nghiến chặt răng.

“Tôi rất tiếc.” Cô hiểu được anh. Cô thực sự cảm thấy vậy. Nếu có điều gì mà cô có thể đồng cảm được, thì đó chính là những nghiên cứu khoa học bị ngừng đột ngột vì thiếu nguồn trợ cấp. “Vậy có nghĩa là anh không thể tiếp tục nghiên cứu của mình?”

“Tôi còn có các quỹ tài trợ khác.”

“Vậy… vấn đề là anh không thể bắt đầu nghiên cứu mới à?”

“Tôi có thể. Tôi phải điều chỉnh lại một số quỹ, nhưng tôi sẽ đủ khả năng để bắt đầu các nghiên cứu mới.”

Hả? “Tôi hiểu rồi.” Cô hắng giọng. “Vậy… để tôi tóm tắt lại. Có vẻ như Stanford đã đóng băng quỹ của anh dựa trên những tin đồn, mà tôi đồng ý đó là một quyết định tệ hại. Nhưng cũng có vẻ như hiện tại anh vẫn có đủ tiền để làm những gì anh dự định, vậy nên… đâu phải là tận thế, đúng không?”

Adam nhìn cô bằng ánh mắt bị xúc phạm, và bỗng nhiên trông anh càng tức giận hơn.

Má ơi. “Đừng hiểu lầm tôi, tôi hiểu nguồn gốc vấn đề, và tôi cũng sẽ tức giận.  Nhưng mà anh có, anh có bao nhiêu khoản tài trợ khác? Thôi, đừng trả lời câu hỏi đó. Tôi không nghĩ mà mình muốn biết đâu.”

Chắc anh có cỡ mười lăm quỹ nghiên cứu. Anh cũng là giáo sư đã vào biên chế, và có hàng há bài báo đã xuất bản, và còn nhiều giải thưởng được liệt kê trên trang web của mình. Chưa kể là Olive đã đọc trong CV của anh rằng anh còn có một bằng sáng chế. Olive, mặt khác,  thì có đống hóa chất giả rẻ tiền và những chiếc pipette cũ thường xuyên bị ăn trộm. Cô cố gắng không để tâm đến việc anh ta đã tiến xa hơn cô bao nhiêu trong sự nghiệp, nhưng thật sự khó mà quên được, về việc anh ta giỏi trong lĩnh vực của mình đến mức nào. Giỏi một cách đáng ghét.

“Ý tôi là, đây không phải là vấn đề không thể giải quyết. Và chúng tôi đang tích cực giải quyết nó. Chúng ta đang cùng một vở tuồng, diễn cho mọi người thấy rằng anh sẽ ở đây mãi mãi bởi vì cô bạn gái tuyệt vời của mình.”

Olive chỉ tay vào chính mình một cách điệu nghệ, và ánh nhìn của anh dõi theo cử chỉ đó. Rõ ràng là anh không giỏi gì trong việc lý giải và xử lý cảm xúc.

“Hoặc là, anh có thể cứ giận dữ, rồi chúng ta đi đến phòng thí nghiệm của anh và ném các ống nghiệm đầy hóa chất độc hại vào nhau cho đến khi nỗi đau từ vết bỏng ba độ lấn át cái tâm trạng tệ hại này của anh? Nghe vui mà, đúng không?”

Anh nhìn đi chỗ khác và đảo mắt, nhưng Olive có thể thấy trong đường cong trên má ám chỉ rằng anh đang cảm thấy thích thú. Mặc dù anh không muốn tỏ ra như thế . “Cô đúng là một kẻ láu cá.”

“Có thể, nhưng tôi không phải là người đã lầm bầm khi tôi hỏi tuần này anh thế nào.”

“Tôi không lầm bầm. Và cô là người đã gọi cho tôi trà hoa cúc.”

Cô mỉm cười. “Khách sáo rồi.”

Cả hai đều yên lặng khi cô nhai miếng bánh phô mai đầu tiên. Cô nuốt xuống, và nói, “Tôi xin lỗi về quỹ nghiên cứu của anh.”

Anh lắc đầu. “Tôi xin lỗi về tâm trạng của mình.”

Ồ. “Không sao. Anh nổi tiếng với điều đó mà.”

“Tôi sao?”

“Yep.  Đó là kiểu của anh.”

“Vậy à?”

“Ừm.”

Miệng anh khẽ nhếch. “Có thể tôi đã muốn tha cho cô.”

Olive mỉm cười, vì đó thực sự là một câu nói tử tế. Anh không phải là người tử tế gì cho lắm, nhưng anh tốt với cô hầu như mọi lúc—nếu không muốn nói là luôn luôn. Anh gần như đang mỉm cười lại, nhìn xuống cô một cách cô khó lý giải nỗi, nhưng nó khiến cô nảy ra những suy nghĩ lạ lùng, cho đến khi nhân viên pha chế đặt đồ uống của họ lên quầy. Anh đột nhiên trông như sắp nôn tới nơi.

“Adam? Anh ổn chứ?”

Anh nhìn chằm chằm vào ly của cô rồi lùi lại một bước. “Mùi của cái thứ đó.”

Olive hít một hơi sâu. Thánh thần ơi. “Anh ghét latte vị bí ngô à?”

Anh nhăn mũi, lùi xa hơn nữa. “Tởm.”

“Làm sao anh có thể ghét nó được? Đó là thứ nước ngon nhất mà đất nước anh đã làm ra trong suốt thế kỷ qua đấy.”

“Làm ơn, đứng yên đó. Mùi kinh quá.”

“Ê. Nếu tôi phải chọn giữa anh và latte vị bí ngô, có lẽ chúng ta nên suy nghĩ lại về thỏa thuận của mình.”

Anh liếc nhìn ly của cô như thể nó chứa chất thải phóng xạ. “Có lẽ nên vậy.”

Anh giữ cửa cho cô khi họ rời khỏi quán cà phê, cẩn thận không lại gần ly cà phê của cô. Bên ngoài, trời bắt đầu mưa nhẹ. Những sinh viên đang vội vàng thu dọn máy tính xách tay và vở của mình từ những chiếc bàn ngoài hiên để tới lớp hoặc tới thư viện. Olive đã yêu mưa từ khi cô có thể nhớ được. Cô hít một hơi thật sâu, để lấp đầy phổi mình bằng mùi đất ẩm, dừng lại cùng Adam dưới mái hiên. Anh nhấp một ngụm trà hoa cúc,  và điều đó làm cô mỉm cười.

“Này,” cô nói, “Tôi có một ý tưởng. Anh sẽ đi picnic khoa sinh học mùa thu chứ?”

Anh gật đầu. “Tôi phải đi. Tôi là thành viên của ủy ban giao lưu và kết nối của khoa sinh học.”

Cô cười phá lên. “Không thể nào.”

“Yep.”

“Anh thực sự đã đăng ký vào vị trí đó à?”

“Đó là công việc. Tôi bị buộc phải luân chuyển vào vị trí này.”

“À. Nghe có vẻ… vui đấy.” Cô nhăn mặt thông cảm, suýt bật cười trước vẻ mặt kinh ngạc của anh. “À thì, tôi cũng sẽ đi. Tiến sĩ Aslan bắt chúng tôi phải đi hết, nói là để tăng cường sự gắn kết giữa các thành viên trong phòng thí nghiệm. Anh có bắt các nghiên cứu sinh của mình đi không?”

“Không. Tôi có những cách khác, hiệu quả hơn, để làm cho các nghiên cứu sinh của tôi khổ sở.”

Cô cười khúc khích. Anh khá hài hước, theo cách kỳ quặc, tối tăm của anh. “Tôi chắc là anh có. Vậy, đây là ý tưởng của tôi: chúng ta nên cùng nhau đi tới đó. Trước mặt trưởng khoa—vì ông ấy đang ‘giám sát’ chúng ta. Tôi sẽ nháy mắt điên cuồng với anh, ông ấy sẽ thấy rằng chúng còn một bước nữa thôi là tiến tới hôn nhân rồi. Ông ta sẽ gọi một cú điện thoại,  một chiếc xe tải tiền sẽ lái tới và thả một đống tiền tươi cho quỹ nghiên cứu ngay trước mặt của – ”

“Ê, bạn tôi!”

Một người đàn ông tóc vàng tiến lại gần Adam. Olive im lặng khi Adam quay lại cười với anh ta và bắt tay—một kiểu bắt tay thân thiết tình anh em. Cô chớp mắt, tự hỏi liệu bản thân đang nhìn thấy điều gì, và nhấp một ngụm cà phê.

“Tôi tưởng cậu còn đang ngủ nướng.” Adam nói.

“Chênh lệch múi giờ làm tôi rối tung cả lên. Tôi nghĩ thôi thì ra trường làm việc luôn. Kiếm gì đó ăn nữa. Cậu không có tí đồ ăn nào ở nhà.”

“Có táo trong bếp.”

“Đúng vậy. Không có đồ ăn.”

Olive lùi lại một bước, sẵn sàng  để xin phép rút lui, khi người đàn ông tóc vàng chuyển sự chú ý sang cô. Anh ta trông quen đến mức kỳ lạ, cho dù cô chắc chắn là chưa từng gặp anh ta trước đây.

“Và ai đây?” anh ta tò mò. Nhìn cô với đôi mắt xanh sắc lạnh.

“Đây là Olive,” Adam nói. Sau cái tên của cô, có một khoảnh khắc im lặng mà anh đáng lẽ phải giải thích rõ hơn về cách anh biết Olive. Nhưng anh không làm vậy, và cô cũng không trách anh khi không muốn chia sẻ chuyện hẹn hò giả với người rõ ràng là một người bạn thân. Cô chỉ giữ nụ cười trên môi và để Adam tiếp tục. “Olive, đây là cộng sự của tôi—”

“Này.” Người đàn ông giả vờ cáu giận. “Giới thiệu tôi là bạn cậu chứ.”

Adam đảo mắt, rõ ràng là đang thấy thú vị. “Olive, đây là bạn tôi và cũng là cộng sự của tôi. Tiến sĩ Tom Benton.”

Tiếp theo: ♥︎ The Love Hypothesis| Chương 5: Động lực học PhD của Olive


Discover more from lazy daisy

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

Leave a comment