
mùa hè năm 2015. 10 năm trước.
một trong những khí ức đáng nhớ nhất của mùa hè năm đó là khi tôi vừa thi xong kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông và đại học.
lứa 97 là lứa được thử nghiệm đầu tiên sự kết hợp của thi tốt nghiệp và thi đại học, cũng là lứa đầu tiên thí điểm thi ở những cụm trường ở thành phố lớn thay vì thi ở trường ở quê. Lúc đầu nghe tin phải ra Đà Nẵng thi, học sinh ở quê giống như chúng tôi có nhiều cái lo lắm. Lo có ai thi chung trường với mình không, phải thuê trọ chỗ nào, làm sao đi tới điểm thi và phòng thi sẽ trông như thế nào.
Tôi phải thi tổng cộng 6 môn: Ngoài Toán, Văn, Anh là 3 môn bắt buộc để thi tốt nghiệp, tôi phải thi thêm Lý, Hoá, Sinh để tạo ra tổ hợp môn cho khối A và khối B. Nghĩ lại thì tôi không phải thi Lý làm gì, chỉ là lúc đó tiện thì học thêm một môn để có trượt khối B thì tôi còn có tổ hợp khác vớt vác lại. Cày 6 môn một lúc nên năm đó tôi học rất kinh dị, trong ký ức chỉ toàn có đi học trên trường, đi học thêm, và về nhà học khuya muỗi cắn đầy chân.
Năm đó, trong đám bạn tôi chơi, chỉ có một mình tôi là thi ở Bách Khoa Đà Nẵng, may mà bạn thân của tôi, Rán, thi ở một trường gần đó, nên nhà tôi và nhà nó thuê chung một phòng trọ. Rán không phải thi môn Sinh, vì nó không có ý định vào trường y gì hết, đam mê từ nhỏ tới lớn của nó là kinh doanh với vốn kinh nghiệm mười mấy năm bán cửa hàng tạp hoá cho má nó ở quê. Hết ngày thi thứ 2 là nó đã thi xong, tối đó nó xoã bằng cách rủ tôi ra cầu Đà Nẵng chơi. Lúc đó tôi vừa ghen tỵ vừa phấn khích dùm nó. Đáng lý ra tối đó tôi phải ôn bài cho môn Sinh để mai thi, nhưng tôi mặc kệ luôn, cũng phóng xe máy vòng vòng thành phố, rồi leo lên cầu rồi chụp hình bằng con điện thoại mờ nhoẹt. Sáng hôm nay, ba nó chở nó về quê. Tôi đổi sang trọ khác, lòng vừa buồn thiu, vừa mong ngóng mình cũng thi xong để được ba chở về.
Đến ngày thi thứ 3, sinh học là môn thứ 6 cũng là môn cuối cùng. Sân trường BKDN đã vắng hơn so với hai ngày trước, những người thi còn lại cũng lộ vẻ mệt mỏi hơn. Tuy môn Sinh là môn cuối, nhưng đó là môn quan trọng nhất của tôi để đỗ vào trường y, nên tôi không cho phép bản thân thả lỏng hay chủ quan. Chiều đó ba chở tôi đi thi, tôi dặn ba nhớ đứng gần phòng của mình, vì thí sinh không được mang theo điện thoại nên tôi sợ thi xong sẽ không tìm được ba. Sau khi giờ thi kết thúc, tất cả chúng tôi ùa ra như chim sổ lồng, sân trường phủ kín người với đủ loại âm thanh trong nắng chiều. Những nụ cười tươi rói, những cái cau mày tiếc nuối, những tiếng hét phấn khích khi trúng đề, những câu hỏi han, quan tâm của cha mẹ. Bước ra khỏi phòng khi với sự nhẹ nhõm, tôi dáo dác nhìn xung quanh để kiếm ba. Trường Bách Khoa Đà Nẵng rất rộng nhưng tôi nhanh chóng nhìn thấy ba bởi vì ba tôi khá cao và to. Luôn rất dễ để nhận ra ba trong đám đông vì ông rất chăm tập thể dục, dáng người rất cân đối, và ba luôn ăn mặc lịch sự trong những dịp như thế này. Tuy tôi mới là người thi nhưng ba tôi cũng mặc áo sơ mi đóng thùng, quần tây, giày thể thao rất đàng hoàng. Ba từ từ đi tới tôi trên con xe Honda Airblade màu đỏ.
Ba hỏi: “Làm bài được không con?”, tôi trả lời vui vẻ “Con làm được”
Thiệt sự tôi thấy vui mừng và nhẹ nhõm vì tôi làm khá tốt trong kỳ thi này. Nó như một cái kết đẹp cho hành trình 12 năm đèn sách của tôi.
Tôi và ba không phí thêm thời gian nào nữa ở Đà Nẵng, hai cha con lái xe thẳng về nhà.
Thật kỳ lạ, tôi vẫn còn nhớ cảm giác ngồi phía sau lưng ba trên chiếc xe máy màu đỏ, đầu tôi nghiêng sang phải, má trái tôi đặt lên lưng ba, đôi mắt nhìn những cảnh vật bên đường vùn vụt trôi qua. Cánh đồng lúa, cây cau, luỹ tre, con trâu trên đồng, khói bếp phía xa.
Ba hay đi chậm lại ở những nơi quen thuộc hay nổi tiếng để giới thiệu với tôi về chỗ đó, những câu chuyện về dòng sông Thu Bồn hay cây cầu Cao Lâu. Quê hương là những câu chuyện của ba thấm vào trong những cảnh quê bình dị. Lâu Lâu tôi sẽ hỏi “Tới Hà Lam chưa ba?”. Tôi không giỏi xác định phương hướng lắm, nên Hà Lam là mốc riêng để tôi xác định mình đang cách nhà bao xa. Tôi biết rằng nếu tới Hà Lam, thì tôi đã đi được nửa đường về nhà, đi thêm chút nữa sẽ tới Tam Kỳ, đi thêm chút nữa thì nhà đã ở đó.
Ngồi sau lưng ba thật bình yên, lưng ông như một tấm khiên vững chắc, tôi chỉ cần núp đằng sau, an tâm dựa vào mà nghe gió thổi vù vù bên tai. Lúc đó dường như tôi vẫn chưa tin rằng mình đã thi xong thiệt rồi, kiểu não tôi vẫn chưa xử lý được là bao nhiêu căng thẳng dồn nén đã qua, và bây giờ tôi thực sự có thể thả lỏng rồi. Giống như con trâu ở chuồng nhà ông Ba Hạ, khi ở trong chuồng quá lâu thì dù cổng chuồng đã mở, nó vẫn đứng tần ngần ở giữa hồi lâu.
Gió đồng hai bên miên man thổi, còn tôi miên man suy nghĩ phải làm gì với mùa hè không sách vở sắp tới.
Mùa hè năm 17 tuổi là mùa hè khởi đầu cho những chuyến đi xa nhà, nhưng ký ức về những chuyến xe sau lưng ba là những tiếng gọi về nhà.
Leave a comment