♥︎ The Love Hypothesis| Chương 6: Ngồi lên đùi Adam trong giảng đường  

♥︎Giả thuyết: Nếu phải so sánh với nhiều loại ghế đệm khác, đùi của Adam Carlsen sẽ được xếp vào loại top năm phần trăm của sự thoải mái, ấm áp, và hưởng thụ.

Ngay khi Olive mở cửa hội trường, cô và Anh nhìn nhau tròn mắt, đồng thanh thốt lên: ‘Chết tiệt.’

Trong suốt hai năm ở Stanford, cô đã tham dự không biết bao nhiêu buổi hội thảo, đào tạo, bài giảng ở chính giảng đường này, nhưng mà cô chưa bao giờ thấy căn phòng này đông nghẹt như hôm nay. Hay là Tom đang phát bia miễn phí?

“Tao nghe nói bài giảng hôm nay là bắt buộc đối với sinh viên miễn dịch học với dược lý ,” Anh nói. “Với lại tao nghe được ít nhất năm người ngoài hành lang gọi Benton là ‘anh chàng khoa học gia nóng bỏng nổi tiếng.’” Cô nàng nhìn chằm chằm bục giảng, nơi Tom đang trò chuyện với bác sĩ Moss từ bộ môn miễn dịch học. “Cũng cute đó. Nhưng không cute bằng Jeremy.”

Olive mỉm cười. Không khí trong phòng vừa nóng vừa ẩm, ngửi như mùi mồ hôi của quá nhiều con người tụ chung một chỗ. “Mày không cần phải ở đây đâu. Chắc có thể là giáo dục về phòng cháy lửa và không liên quan gì tới nghiên cứu của mày đâu-“

“Nhưng mà đỡ hơn là làm việc.” Cô tóm lấy khuỷu tay của Olive, kéo cô băng qua đám người nghiên cứu sinh là postdocs ở cửa vào và xuống cầu thang bên hông. Chỗ này cũng kín chỗ hết rồi. “Và nếu gã này muốn đánh cắp mày khỏi tay tao để tới Boston trong vòng một năm, tao muốn chắc chắn rằng anh ta xứng đáng có được mày.” Cô nàng nháy mắt. “Cứ coi như sự có mặt của tao tương đương với việc một người cha lau khẩu súng của mình trước mặt bạn trai của con gái ông ấy trước khi đi tiệc prom.”

“Ỏ, bố ơi.”

Không có chỗ nào để đặt mông cả, tất nhiên rồi, ngay cả trên sàn hay trên bậc cầu thang. Olive nhận ra Adam trong một hàng ghế cách vài mét. Anh ta đã quay lại với phong cách áo đen hiệu Henley và đang trò chuyện với Holden Rodrigues. Khi ánh mắt Adam chạm phải Olive, cô cười toe toét và vẫy tay với anh. Vì một lí do không rõ nào đó mà có thể là liên quan với việc họ đang chia sẻ bí mật động trời và nực cười này, Adam bây giờ trông giống một khuôn mặt dễ gần hơn. Anh ta không vẫy tay lại, nhưng ánh nhìn của anh có vẻ mềm hơn và ấm hơn, và miệng của anh cong lên với một độ nghiêng mà cô đã học được cách để nhận ra rằng đó là phiên bản khi cười của anh.

“Tao không thể tin được rằng họ không đổi buổi nói chuyện này sang một hội trường lớn hơn. Chỗ này gần như không đủ chỗ cho – Ôi, không. Không, không, không.”

Olive nhìn theo ánh nhìn của Anh, và thấy ít nhất hai mươi người nữa mới tới. Đám đông ngay lập tức bắt đầu đẩy Olive về phía trước phòng. Anh la hét khi một sinh viên năm nhất ngành khoa học thần kinh, người mà nặng gấp 4 lần cô nàng, dẫn lên ngón chân cô. “Thiệt là khùng quá đi mất.”

“Tao biết. Tao không tin được là còn nhiều người đang…”

Hông của Olive va vào một cái gì đó, của ai đó. Cô quay lại để xin lỗi, và – đó là Adam. Đúng hơn là, vai của Adam. Anh vẫn đang nói chuyện với Tiến sĩ Rodrigues, người vừa mang một biểu cảm không hài lòng vừa lầm bầm, “Tại sao chúng ta phải có mặt ở đây?”

“Bởi vì anh ta là một người bạn,” Adam nói.

“Không phải bạn của tôi.”

Adam thở dài và xoay qua để nhìn Olive.

“Hey, xin lỗi nhé.” Cô chỉ về hướng của cửa vào. “Một đống người mới tràn vào trong khi rõ ràng là căn phòng này có giới hạn. Tôi nghĩ đó là một qui luật vật lý hay gì đó.”

“Không sao.”

“Tôi sẽ lùi lại một bước, nhưng mà…”

Trên bục giảng, Tiến sĩ Moss cầm mic và bắt đầu giới thiệu Tom.

“Đây,” Adam nói với Olive, đứng lên khỏi ghế của anh. “Ngồi chỗ của tôi đi.”

“Oh.” Anh ta thật tốt khi đã ngỏ lời. Không phải tốt kiểu hẹn-hò-giả-tạo-để-cứu-cô, tiêu-hai-mươi-đô-vào-đồ-ăn-nhanh-cho-cô, nhưng vẫn là tốt. Olive không thể nào chấp nhận được. Hơn nữa, Adam là một giáo sư, đồng nghĩa với việc anh ta già hơn. Ba mươi mấy tuổi rồi. Anh ta nhìn gọn gàng khoẻ khắn, nhưng anh ta có thể có một đầu gối yếu và chỉ còn vài năm nữa thôi là tới giai đoạn của loãng xương. “Cảm ơn, nhưng mà…”

“Nói thật thì, nó là một ý tưởng tệ đấy,” Anh xen vào. Mắt cô nàng đảo qua lại giữa Olive và Adam. “Không có ý xúc phạm anh đâu, Tiến sĩ Carlsen, nhưng anh bự gấp ba lần Olive. Nếu anh đứng, căn phòng này sẽ nổ tung mất.”

Adam nhìn Anh chằm chằm, như thể anh không biết có phải mình vừa bị xúc phạm hay không.

“Nhưng mà,” cô nói tiếp, lần này nhìn sang Olive, “sẽ rất tuyệt nếu mày có thể giúp tao một việc là ngồi lên đùi bạn trai mình đi, Ol. Để tao khỏi phải nhón chân như thế này?”

Olive chớp mắt. Rồi lại chớp mắt. Và tiếp tục chớp mắt thêm vài lần nữa. Gần bục giảng, Tiến sĩ Moss vẫn đang giới thiệu Tom — “Nhận bằng tiến sĩ từ Vanderbilt rồi sang Harvard làm nghiên cứu sinh sau tiến sĩ, nơi anh ấy tiên phong nhiều kỹ thuật trong lĩnh vực hình ảnh ” — nhưng giọng của bà nghe như vọng lại từ một nơi rất xa. Có lẽ là vì đầu óc Olive không thể ngừng xoay quanh lời đề nghị của Anh.

“Anh, tao không nghĩ đó là ý hay đâu,” Olive lẩm bẩm, cố tình tránh ánh nhìn về phía Adam.

Anh liếc cô một cái. “Sao không? Mày đang chiếm diện tích mà tụi mình không có. Bây giờ hợp lý nhất là mày dùng Carlsen làm ghế. Nếu là tao thì tao sẽ làm vậy, nhưng mà anh ta là bạn trai mày, đâu phải tao.”

Trong một khoảnh khắc, Olive thử tưởng tượng xem Adam sẽ phản ứng thế nào nếu Anh quyết định ngồi lên đùi anh ấy — và cô đoán là chuyện đó sẽ kết thúc với một người bị giết và một người đi tù vì tội giết người — dù cô không chắc ai là ai trong viễn cảnh đó. Hình ảnh trong đầu đó ngớ ngẩn đến mức suýt nữa cô bật cười thành tiếng. Rồi cô bắt gặp ánh mắt của Anh, đầy chờ đợi.

“Anh, tao không làm được đâu.”

“Tại sao?”

“Bởi vì. Đây là một buổi nói chuyện khoa học.”

Xì. Mày nhớ năm ngoái không? Lúc mà Jess và Alex hôn nhau suốt nửa buổi giảng về CRISPR ấy?”

“Tao nhớ — và nó rất kỳ cục.”

“Nah, bình thường mà. Với lại, Malcolm thề là trong một buổi hội thảo, nó thấy cái anh cao cao bên miễn dịch học được làm chuyện ấy bằng tay từ—”

“Anh!”

“Ý tao là, không ai quan tâm đâu.” Biểu cảm của Anh dịu lại với vẻ khẩn cầu. “Và cái cùi chỏ của nhỏ này đang đâm thẳng vào lá phổi phải của tao đây này, chắc tao chỉ còn khoảng ba mươi giây để thở thôi. Làm ơn đi mà, Olive.”

Olive quay sang để đối mặt với Adam. Người mà, không có gì ngạc nhiên mấy, đang đang ngước lên nhìn cô bằng vẻ mặt vô cảm thường thấy, kiểu biểu cảm mà Olive không lí giải được. Chỉ trừ lần này, quai hàm anh hơi siết lại, và cô chợt tự nghĩ có lẽ đây là giới hạn rồi. Là giọt nước tràn ly. Là khoảnh khắc anh rút khỏi thỏa thuận giữa hai người. Vì dù có là hàng triệu đô la tài trợ nghiên cứu đi nữa cũng không thể đáng để chịu cảnh một cô gái anh hầu như chẳng quen biết ngồi lên đùi mình trong căn phòng đông nghẹt nhất lịch sử những căn phòng đông nghẹt.

Việc này được chứ? Cô cố hỏi anh bằng ánh mắt. Vì có chuyện này đi hơi xa rồi. Quá xa so với mức chào nhau khi gặp mặt hay cùng uống cà phê rồi.

Anh khẽ gật đầu, và rồi — Olive, hay ít nhất là cơ thể cô, bước về phía Adam và rón rén ngồi xuống đùi anh, hai đầu gối cô xếp gọn lại giữa hai chân anh đang mở rộng.

Chuyện này đang xảy ra rồi. Và đã xảy ra rồi.

Olive đang ở đây.

Ngồi

Trên.

Adam.

Cái này. Đúng, cái này.

Cái này đang là cuộc đời của cô.

Cô sẽ mưu sát Anh vì chuyện này. Một cách chậm rãi. Có thể là đau đớn nữa. Cô sẽ bị bỏ tù vì tội mưu sát bạn thân, và cô cũng sẽ chấp nhận điều đó thôi.

“Xin lỗi nhé,” cô thì thầm với Adam. Anh ta thật là cao, miệng của cô còn chưa tới tai của anh ta nữa. Cô có thể ngửi thấy mùi hương của anh – mùi gỗ từ dầu gội, từ sữa tắm, hay từ gì đó ẩn sâu bên dưới, đậm đà, sạch sẽ, và dễ chịu. Mọi thứ thật quen thuộc, và sau một vài giây Olive nhận ra đó là bởi lần cuối mà họ gần nhau như thế này. Bởi vì Đêm Đó. Bởi vì nụ hôn đó. “Rất, rất xin lỗi.”

Anh không trả lời ngay. Quai hàm anh siết lại, và anh nhìn về phía màn hình PowerPoint. Tiến sĩ Moss đã rời đi, Tom đang nói về chẩn đoán ung thư, và bình thường thì Olive sẽ nuốt chửng từng chữ, nhưng lúc này cô chỉ muốn thoát ra. Khỏi buổi nói chuyện này. Khỏi căn phòng này. Khỏi chính cuộc đời cô.

Rồi Adam hơi quay mặt sang và nói với cô: “Không sao.” Giọng anh hơi căng thẳng. Như thể chẳng có gì trong tình huống này là “không sao” cả.

“Tôi xin lỗi. Tôi thật sự không biết là cô nàng sẽ đề nghị như vậy, và tôi không nghĩ ra cách nào để—”

“Sssh.” Cánh tay anh trượt nhẹ quanh thắt lưng của cô, và dừng lại trên hông cô với một cử chỉ đáng ra cô phải thấy khó chịu, nhưng nó lại khiến cô thấy an tâm. Giọng anh rung lên bên tai cô, trầm và ấm áp. “Thêm tư liệu cho đơn kiện Title IX của tôi thôi.”

Chết tiệt. “Chúa ơi, tôi xin lỗi—”

“Olive.”

Cô ngước lên để nhìn anh và choáng váng khi thấy anh…không cười, nhưng có gì đó rất gần với một nụ cười.

“Tôi đùa thôi. Cô nhẹ như bông. Tôi không phiền đâu.”

“Tôi…”

“Ssh. Tập trung vào bài nói đi. Tom có thể hỏi cô về nó đấy.”

Chuyện này đúng là… Thật sự, toàn bộ tình huống này, nó hoàn toàn, tuyệt đối là…

Thoải mái. Đùi của Adam Carlsen hóa ra lại là một trong những nơi dễ chịu nhất trên trái đất này. Anh ấm áp và vững chãi theo cách khiến người ta thấy an tâm và xoa dịu, và anh dường như không quá bận tâm khi bị Olive dựa hơn một nửa vào người. Một lúc sau cô nhận ra căn phòng này quá nhiều người đến nổi chẳng ai bận tâm đến họ, ngoại trừ một cái liếc nhanh từ Holden Rodrigues, người nhìn Adam một cách nghiền ngẫm rồi mỉm cười ấm áp với Olive trước khi tập trung lại vào bài nói. Cô ngưng giả bộ là mình có thể giữ lưng thẳng nhiều hơn năm phút và thả lỏng cơ thể để dựa vào thân người của Adam. Anh không nói gì nhưng điều chỉnh bản thân một chút, vừa đủ để giúp cô dựa vào thoải mái hơn.

Đâu đó lúc giữa bài nói cô nhận ra là mình đang trượt xuống đùi của Adam. Hoặc, đúng hơn là, Adam nhận ra và nâng cô lên, giúp cô ngồi thẳng lên với một cú nâng nhanh chóng và chắc chắn, làm cô thấy như mình thật sự nhẹ như bông. Một khi cô đã ngồi vững trở lại, anh không di chuyển cánh tay mà anh đã đặt trên thắt lưng của cô. Bài nói đã trôi qua được hơn ba mươi lăm phút và dài như thế kỷ, vậy nên không ai có thể trách cô nếu cô dựa vào lòng anh thêm một chút nữa.

Chuyện này cũng ổn. Thực sự hơn cả ổn. Chuyện này thật tốt.

“Đừng ngủ gục đấy,” anh thì thầm. Cô cảm nhận môi của anh khẽ cử động trên những ngọn tóc loà xoà trước thái dương cô. Lẽ ra đó phải là tín hiệu để Olive ngồi thẳng dậy, nhưng cô chẳng thể khiến bản thân rời khỏi.

“Tôi không có. Mặc dù anh thoải mái quá.”

Các ngón tay anh siết nhẹ eo cô, có lẽ để giữ cô tỉnh táo, cũng có thể để kéo cô lại gần hơn. Cô sắp tan chảy khỏi ghế và bắt đầu ngáy mất rồi.

“Nhìn cô cứ như sắp ngủ đến nơi vậy.”

“Đó là vì tôi đã đọc hết mấy bài báo của Tom rồi. Nên tôi biết hết rồi những gì mà anh ta đang trình bày rồi.”

“Ừ, tôi cũng vậy. Chúng tôi còn trích dẫn mấy cái đó trong bản đề xuất xin tài trợ nữa.” Anh thở dài, và cô cảm nhận được cơ thể anh chuyển động dưới người cô. “Chán quá.”

“Hay là anh đứng lên hỏi gì đi. Cho đỡ buồn ngủ.”

Adam hơi quay sang cô.“Tôi?”

Cô quay đầu để nói vào tai anh. “Tôi cá là anh có thể nghĩ ra cái gì đó. Chỉ cần giơ tay lên mà đưa ra những câu nhận xét độc địa với tông giọng của anh. Nhìn chòng chọc vào anh ta nữa. Biết đâu nó sẽ biến thành một màn ẩu đả giải trí.”

Môi anh cong lên. “Cô bé láu lỉnh.”

Olive nhìn lại về hướng màn hình chiếu, mỉm cười. “Có gì rắc rối với anh không? Khi mà anh phải nói dối Tom về chúng ta?”

Adam có vẻ như suy nghĩ về điều đó. “Không.” Anh ngập ngừng. “Có vẻ như những người bạn của cô thật sự tin là chúng ta đang bên nhau.”

“Tôi nghĩ vậy. Tôi một phải là một kẻ nói dối thuyết phục cho lắm, và thỉnh thoảng tôi lo rằng Anh sẽ nghi ngờ. Nhưng tôi thấy cô nàng và Jeremy hôn nhau trong phòng sinh học của nghiên cứu sinh mấy hôm trước.”

Họ đều không nói gì và lắng nghe những phút cuối cùng của bài nói trong im lặng. Trước mặt họ, Olive có thể thấy ít nhất là hai giáo sư đã ngủ gục, một số khác thì lén lút làm việc trên laptop. Bên cạnh Adam, Tiến sĩ Rodrigues đang chơi Candy Crush trên điện thoại hơn nửa tiếng qua. Một vài người đã rời đi, và Anh đã tìm được một chỗ ngồi mười phút trước. Một vài người bên cạnh Olive cũng vậy, điều đó có nghĩa là đúng ra thì cô cũng nên đứng dậy để Adam có thể ngồi một mình. Đúng ra là vậy. Đúng ra là, có một vài ghế trống đâu đó trong ba hàng ghế cuối cùng. Đúng ra là vậy.

Thay vào đó cô ghé môi vào tai Adam một lần nữa và thì thầm, “Tôi phải nói là chuyện này đang diễn ra rất tốt đẹp với tôi. Toàn bộ chuyện hẹn hò giả mạo này.” Còn hơn là tốt đẹp. Tốt hơn những gì tôi từng nghĩ nó sẽ trở thành.

Adam chớp mắt một cái, rồi gật đầu. Có thể là vòng tay anh hơi siết chặt một chút quanh người cô. Có thể là không, và tâm trí của Olive đang đánh lừa cô. Có thể là bắt đầu muộn rồi. Ly cà phê cuối cùng của cô đã tiêu hoá hết, và cô đang không thật sự tỉnh táo, suy nghĩ của cô bắt đầu mờ ảo và thoải mái hơn.

“Còn anh thì sao?”

“Mmm?” Adam không nhìn về phía cô.

“Chuyện này có ổn với anh không?” Lời cô nói ra hơi bị theo hướng cần được xác nhận. Cô tự nhủ là bởi vì cô phải hạ giọng xuống để hỏi. “Hay là anh muốn làm một cuộc chia tay dàn dựng sớm hơn một chút?

Anh không trả lời ngay. Sau đó, ngay khi Tiến sĩ Moss cầm lấy mic để cảm ơn Tom và cho khán giả đặt câu hỏi, cô nghe anh nói, “Không. Tôi không muốn một cuộc chia tay dàn dựng.”

Anh có một mùi hương rất thơm. Và anh có một sự hài hước theo một cách vừa kỳ quặc vừa khô khan, và đúng, một kẻ “khó ưa”, nhưng đủ dễ gần để cô có thể bỏ qua phần tính cách đó của anh. Hơn nữa, anh còn chi bộn tiền để nạp đường cho cô. Thật sự mà nói, cô không có gì để phàn nàn cả.

Olive chỉnh lại tư thế ngồi của cô cho thoải mái hơn và chuyển sự chú ý về phía bục giảng.


Sau buổi nói chuyện, Olive tính bước xuống bục giảng để khen ngợi Tom cũng như hỏi anh một hoặc hai câu hỏi mà cô đã biết trước câu trả lời. Đáng buồn là, hàng chục người cũng đang đợi để được nói chuyện với Tom, và cô quyết định là không đáng để xếp hàng cho lắm chỉ để vuốt-mông-ngựa. Vì thế cô chào tạm biệt Adam, đợi cho Anh thức dậy và lặng lẽ cân nhắc cô có nên trả thù bằng cách vẽ “của quý” lên mặt của Anh hay không, và sau đó chậm rãi đi bộ cùng với cô nàng băng qua khuôn viên trường và vào toà nhà khoa sinh.

“Có phải là nhiều việc lắm không, bản báo cáo mà Tom yêu cầu ấy?”

“Cũng khá nhiều. Tao cần phải chạy một số thử nghiệm nền để kết quả được mạnh hơn. Hơn nữa, tao còn phải làm một số việc khác, như là trợ giảng và bài poster thuyết trình cho hội nghị SBD ở Boston.” Olive ngửa đầu ra sau, cảm nhận sự ấm áp của ánh mặt trời trên da mình, và mỉm cười. “Nếu tao làm tổ trong phòng thí nghiệm mỗi tối trong tuần này và tuần sau, tao có thể hoàn thành nó kịp lúc.”

“Ít ra thì SBD là một cái đáng để trông chờ.”

Olive gật đầu. Cô không hứng thú với các hội nghị khoa học cho lắm, nhất là khi phí đăng ký, phí đi lại, và chỗ ở đắt đến mức khó chấp nhận được. Nhưng Malcolm và Anh cũng sẽ đi SBD, và Olive thì háo hức được khám phá Boston với hai đứa này. Hơn nữa, những drama nội bộ trong khoa luôn bùng nổ tại các sự kiện học thuật có rượu được phục vụ miễn phí, và đó chắc chắn sẽ là những màn tiêu khiển không thể bỏ lỡ.

“Tao đang tổ chức một sự kiện kết nối cho phụ nữ BIPOC trong các ngành STEM trên toàn nước Mỹ. Tao để để những nghiên cứu sinh như tao trò chuyện trực tiếp với các sinh viên đại học đang nộp đơn để mấy em yên tâm rằng nếu các em nộp đơn học tiến sỹ, các em ấy sẽ không đơn độc.”

*BIPOC: Black, Indigenous, and People of Color (Người da Đen, người bản địa, và những người da màu)

“Anh, thật là tuyệt vời. Mày rất tuyệt vời.”

“Tao biết.” Anh nháy mắt, luồn tay mình vào tay Olive. “Tao với mày có thể thuê chung một phòng khách sạn. Và lấy đồ dùng miễn phí ở các gian triễn lãm, và say xỉn cùng nhau. Nhớ lần hội thảo Di truyền học Con người không, lúc mà Malcom say bí tỉ mà bắt đầu đập lung tung ống poster của nó vào người đi đường – Ê, chuyện gì đang diễn ra ở kia vậy?

Olive nheo mắt dưới ánh nắng. Bãi đậu xe của khoa sinh học kẹt kín xe. Mọi người bóp còi và bắt đầu bước ra khỏi xe, cố tìm hiểu xem ngồi cơn của sự tắc đường này đến từ đâu. Cô và Anh bước vòng qua hàng xe mắc kẹt trong bãi, cho đến khi họ đụng mặt một nhóm nghiên cứu sinh trong khoa.

“Xe của ai đó hết bình rồi, và nó chắn ngay lối ra.” Grey, một trong những người làm chung lab với Olive, đang trợn mắt và nhổm lên nhổm xuống một cách không kiên nhẫn. Cậu ta chỉ thẳng vào một chiếc xe bán tải màu đỏ mắc kẹt theo chiều ngang ở một khúc cua bất tiện nhất.

Olive nhận ra đó là xe của Cherie, thư ký của khoa.

“Tao bảo vệ luận án đề xuất của tao vào ngày mai – tao cần phải về nhà để chuẩn bị. Chuyện này thật vô lí. Và mắc cái đéo gì Cherie lại đứng ở đó, trò chuyện vui vẻ với Carlsen? Bọn họ có muốn tụi mình dâng trà và bánh sandwich dưu leo tới luôn không?

Olive nhìn xung quanh, tìm kiếm dáng hình cao cao của Adam.

“Ồ đúng vậy, Carlsen kìa,” Anh nói. Olive nhìn theo hướng mà cô nàng chỉ, vừa kịp lúc quay trở lại sau tay lái và Adam chạy bộ vòng quanh xe bán tải.

“Anh ta đang làm…” là tất cả những gì mà Olive có thể nói, trước khi Adam dừng lại, đặt tay lên phía sau xe bán tải đang ở số mo, và bắt đầu…

Đẩy xe.

Cơ vai và bắp tay của anh căng lên dưới lớp áo Henley. Những bó cơ rắn rỏi của phần lưng trên chuyển động rõ ràng và mạnh mẽ dưới lớp vải đen lúc anh cúi người về phía trước và đẩy chiếc bán tải nặng vài tấn đi…. một quãng đường đáng kể vào ô đậu xe trống gần nhất.

Oh.

Một vài tiếng vỗ tay và huýt sáo vang lên từ người bên đường khi chiếc xe được đẩy khỏi đường, một vài giáo viên của khoa khoa học thần kinh vỗ tai Adam khi hàng xe bắt đầu nối đuôi nhau ra khỏi bãi.

“Con bà nó cuối cùng cũng xong,” Olive nghe Grey nói từ phía sau, và cô đứng đó, chớp mắt, cùng một tí sốc. Có phải cô bị hoang tưởng rồi không? Có phải Adam thật sự vừa một tay đẩy nguyên một chiếc xe bán tải bự chà bá? Có phải anh ta là người ngoài hành tinh đến từ Krypron, với công việc ngoài giờ hành chính là làm siêu anh hùng?

“Ol, lại thưởng cho anh ta một nụ hôn đi nào.”

Olive quay cuồng, thức tỉnh đột ngột bởi sự tồn tại của Anh. “Cái gì?” Không. Không. “Không má. Tao vừa mới tạm biệt ảnh một vài phút trước và….”

“Ol, tại sao mày lại không đi hôn bạn trai mày?”

Ugh. “Tao…không phải là tao không muốn. Chỉ là…”

“Hai ơi Hai, anh ta vừa mới đẩy một chiếc xe bán tải đó. Một mình. Lên dốc. Anh ta xứng đáng có một nụ hôn khen thưởng.” Anh đẩy nhẹ Olive và làm động tác xua đuổi.

Olive vừa nghiến chặt rằng và bước tới phía của Adam, vừa hối hận mình đã không vẻ hai mươi cái “của quý” lên khắp mặt của Anh. Có thể là cô nàng nghi ngờ rằng Olive đang hẹn hò giả mạo với Adam. Hoặc có thể nó chỉ đơn giản thấy vui khi ép cô thể hiện tình cảm nơi công cộng, con quỷ vô ơn. Dù sao thì, nếu đây là cái giá phải trả khi làm kẻ chủ mưu một mối tình giả mạo để giúp nhỏ bạn thân tìm được hạnh phúc đời mình, thì có thể…

Olive đột ngột dừng bước.

Đầu của Adam đang cúi về phía trước, mái tóc đen che đi phần trước khi anh lau mồ hôi quanh mắt với viền áo. Nó để lộ một mảng da thịt lớn trên thân người anh-về cơ bản nó cũng không có gì là không đứng đắn hết, thật sự, không có gì là bất thường hết, chỉ là phần bụng giữa của một người đàn ông có thân hình săn chắc, nhưng bởi vì lí do nào đó mà Olive không thể ngưng dán mắt vào phần thịt lộ ra của Adam Carlsen như thể nó làm một phiến đá cẩm thạch của Ý, và…

“Olive?” anh nói, và cô lập tức tránh mắt đi. Con bà nó, anh ta bắt gặp cô nhìn chằm chằm rồi. Đầu tiên là cô ép anh ta phải hôn cô, và bây giờ cô đang nhìn anh một cách thèm thuồng như những mấy kẻ biến thái trong bãi đậu xe khoa Sinh.

“Cô cần gì à?”

“Không, tôi…” Cô thấy má mình chuyển sang màu đỏ thẩm.

Da của anh ta nữa, nó cũng đang đỏ ửng vì gắng sức đẩy xe, và mắt anh trở nên sáng và rõ nét, và anh có vẻ…ừm, ít nhất là anh không có vẻ gì là không vui khi thấy cô.

“Anh gửi tôi tới để tặng anh một cái hôn.”

Anh ngưng giữa chừng lúc đang lau tay lên áo. Và sau đó anh nói “À” với một tông giọng vô cảm, không rõ là ý gì như thường ngày.

“Bởi vì anh đã đẩy chiếc xe bán tải. Tôi…tôi biết là nghe kỳ cục quá. Tôi biết. Nhưng tôi không muốn Anh nghi ngờ, với lại ở đây có vài giáo viên trong khoa nữa, vì thế họ có thể kể lại với trưởng khoa và nó sẽ là một một tên trúng hai đính và tôi có thể rời đi nếu anh….”

“Không sao, Olive. Thở đi.”

Phải rồi. Đúng vậy. Hợp lí. Olive dừng lại để thở, và hành động này làm cô nhận ra là cô đã chưa thở trong chốc lát, và nhận thức này khiến cô mỉm cười với Adam – người cũng làm kiểu cong khoé miệng lại với cô. Cô thật sự bắt đầu quen với anh rồi. Với kiểu biểu cảm của anh, với kích thước của anh, với cách riêng biệt của anh khi đứng chung một không gian với cô.

“Anh đang nhìn chằm chằm về phía chúng ta,” anh nói, nhìn qua đầu của Olive.

Olive thở dài và nhéo sống mũi mình. “Tôi cá là nhỏ đó đang nhìn,”, cô lẩm bẩm.

Adam lau mồ hôi trên trán với mu bàn tay.

Olive quằn quại. “Vậy….chúng ta có nên ôm hay gì không?”

“Oh.” Adam nhìn tay mình rồi nhìn người mình. “Tôi không nghĩ là cô muốn làm vậy đâu. Tôi đang khá gớm.”

Trước khi kịp ngăn bản thân lại thì Olive đã nhìn anh từ đầu tới chân, ghi nhận cơ thể to lớn của anh, bờ vai rộng của anh, và cái cách mà tóc của anh cong lại quanh tai. Anh không gớm chút nào. Không hề đối với Olive, người mà bình thương cũng không hứng thú với mấy thể loại đàn ông con trai nhìn giống như họ dành hơn hai con số phần trăm thời gian của họ để đi gym. Anh nhìn…

Không gớm.

Mặc dù vậy, có thể sẽ tốt hơn nếu họ không ôm. Olive có thể làm gì đó ngu ngốc quá mức giới hạn. Cô nên chỉ nói tạm biệt và rời đi – đúng vậy, nên làm như vậy.

Ngoại trừ một lời nói hoàn toàn điên rồ thoái ra từ miệng cô.

“Vậy, mình hôn nhau luôn?” Cô nghe chính miệng mình thốt ra. Và cô lập tức ước có một thiên thạch bay lạc rơi trúng ngay chỗ cô đang đứng luôn đi cho rồi, bởi vì – có phải cô vừa mới hỏi Adam Carlsen có nên hôn luôn không à? Có phải đó là điều cô đã làm không? Có phải là cô bị điên loạn rồi không?

“Ý tôi là, không phải là một nụ hôn thật sự,”, cô vội vàng thêm vào. “Nhưng mà giống như kiểu lần trước ấy? Anh biết mà.”

Anh ta không có vẻ gì là biết. Cũng hợp lí thôi, bởi vì nụ hôn đó của họ là một nụ hôn thật sự. Olive cố gắng không nghĩ vì nó quá nhiều, bởi vì nó thỉnh thoảng chớp nháy lên trong đầu cô, nhất là khi cô đang làm việc gì đó quan trọng mà cần tập trung tối đa, giống như là cấy điện cực vào trong tuyến tuỵ của chuột, hay là cố gắng quyết định xem nên order gì ở Subway. Thường thì nó sẽ nhảy ra trong những khoảnh khắc yên lặng, như là khi cô đang nằm trên giường và sắp đi ngủ, và cô sẽ cảm thấy một pha trộn giữa xấu hổ, ngờ vực, và điều gì đó nữa. Điều gì đó mà cô không có ý định xem xét quá nhiều, không phải bây giờ hoặc sau này.

“Cô chắc chứ?”

Cô gật đầu, mặc dù cô không hề chắc chút nào. “Có phải Anh vẫn đang nhìn chúng ta không?”

Anh ngước mắt lên. “Đúng vậy. Cô ta còn không thèm giả vờ. Tôi…tại sao cô ta lại quan tâm nhiều đến thế? Cô nổi tiếng lắm à?”

“Không, Adam.” Cô chỉ về phía anh. “Anh á.”

“Tôi sao?”. Anh bối rối.

Dù sao thì, không cần hôn hiếc gì hết. Anh nói đúng, nó có thể hơi kỳ.”

“Không. Không, tôi không có ý đó…” Có một giọt mồ hôi rơi xuống thái dương của anh, và anh lau mặt một lần nữa, lần này là với tay áo. “Chúng ta có thể hôn.”

“Oh.”

“Nếu cô nghĩ rằng…Nếu bạn của cô đang nhìn.”

“Ừ.” Olive nuốt nước miếng. “Nhưng cũng không bắt buộc phải làm thế.”

“Tôi biết.”

“Trừ khi anh muốn vậy.” Olive cảm thấy lòng bàn tay mình ướt và sền sệt, vì thế cô lén lút chà nó vào quần jean. “Và ý tôi “muốn” ở đây là, trừ khi anh nghĩ đó là một ý kiến tốt.” Nó không hề là một ý kiến tốt. Nó là một ý tưởng tồi tệ. Như tất cả những ý tưởng của cô.

“Đúng vậy.” Anh nhìn qua Olive về phía Anh, người có lẽ đang quay nguyên một cái story Instagram về bọn họ. “Thôi, được rồi.”

“Okay.”

Anh bước lại gần hơn, và thật sự, anh không hề gớm chút nào. Làm sao mà một người ra mồ hôi cỡ này, mội người vừa mới đẩy một chiếc xe bán tải, vẫn có thể có một mùi hương dễ chịu đến như vậy sẽ là một đề tài giá trị cho một luận án Tiến sĩ, chắc chắn luôn. Lẽ ra những nhà khoa học giỏi nhất thế giới nên tập trung nghiên cứu chuyện này mới phải.

“Hay là để tôi…” Olive nghiêng người lại gần anh một chút, và sau khi để tay lơ lửng trong không trung vài giây, cô đặt tay lên vai Adam. Cô kiễng chân lên, chỉnh đầu mình lên về phía anh. Việc này chẳng giúp được bao nhiêu, vì Olive vẫn quá thấp để với tới miệng anh, nên cô cố lấy thêm điểm tựa bằng cách đặt tay còn lại lên cánh tay anh, và lập tức nhận ra là cô đang ôm anh. Mà đó chính xác là điều mà anh vừa bảo cô đừng làm cách đây vài giây. Chết tiệt.

“Xin lỗi, gần quá? Tôi không có ý…”

Cô còn chưa nói hết câu, thì anh đã rút ngắn khoảng cách giữa hai người và… hôn cô. Chỉ như vậy thôi.

Đó chỉ là một cái chạm môi nhẹ—chỉ là môi anh chạm vào môi cô, và tay anh đặt ở eo cô để giữ thăng bằng cho cô một chút. Nhưng là một nụ hôn, tuy là chóng vánh, và chắc chắn không đáng để tim cô đập thình thịch như thế, hay khiến một luồng cảm giác ấm nóng, như chất lỏng quẩn quanh phía dưới bụng cô. Không khó chịu, nhưng đầy mơ hồ và có phần đáng sợ, khiến Olive rút lui chỉ sau đúng một giây. Khi cô từ từ hạ gót chân xuống, dường như trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Adam hơi nghiêng người theo cô, như muốn rút ngắn lại khoảng cách giữa hai cánh môi. Nhưng đến khi cô chớp mắt để thoát khỏi làn sương mơ hồ sau nụ hôn, anh đã đứng thẳng dậy trước mặt cô, gò má thoáng ửng đỏ và lồng ngực phập phồng nhè nhẹ. Có lẽ đoạn cuối đó chỉ là cô tưởng tượng ra thôi.

Cô cần phải xoay mắt đi chỗ khác, ngay bây giờ. Và anh cũng nên nhìn đi chỗ khác đi chứ. Sao hai người lại nhìn chằm chằm vào nhau thế này?

“Okay,” giọng cô líu ríu. “Cái đó, ừm… được rồi đấy.”

Hàm Anh giật nhẹ, nhưng anh không đáp lại.

“Vậy thì. Tôi sẽ đi… ừm…” Cô chỉ ngón tay cái ra sau vai mình.

“Anh à?”

“Ừm. Ừm, đi gặp Anh.”

Anh nuốt khan một cái. “Ừ”

Họ vừa mới hôn nhau. Họ đã hôn nhau—hai lần rồi. Hai lần. Không phải là chuyện gì to tát. Chẳng ai quan tâm cả. Nhưng mà… hai lần. Thêm cả chuyện ngồi trên đùi lúc sáng nữa. Nhưng cũng… chẳng quan trọng.

“Tôi sẽ gặp anh sau nhé? Tuần sau?”

Anh đưa tay chạm nhẹ lên môi mình, rồi buông tay xuống bên người. “Ừ. Thứ Tư.”

Hôm nay là thứ Năm. Tức là họ sẽ gặp lại nhau sau sáu ngày nữa. Mà cũng không sao. Olive vẫn ổn, bất kể khi nào hay gặp bao nhiêu lần.

“Yep. Hẹn gặp anh thứ Tư— À, còn buổi picnic thì sao?”

“Buổi— À.” Adam đảo mắt, trông có vẻ trở lại là chính mình hơn một chút. “Đúng rồi. Cái quỷ—” Anh ngừng lại. “Cái picnic đó.”

Cô mỉm cười. “Nó vào thứ Hai.”

Anh thở dài. “Tôi biết.”

“Anh vẫn tính đi chứ?”

Anh nhìn cô kiểu như muốn nói: Đâu có giống như tôi có sự lựa chọn nào khác, dù tôi thà bị nhổ móng tay từng cái một bằng kìm còn hơn.

Olive bật cười. “Ờ thì. Tôi cũng đi.”

“Ít ra thì còn có cái đó.”

“Anh sẽ dẫn Tom theo chứ?”

“Có thể. Cậu ra rất thích giao thiệp với mọi người.”

“Vậy tốt. Tôi có thể tranh thủ kết nối thêm với anh ta một chút, còn anh với tôi thì sẽ thể hiện trước mặt trưởng khoa rằng chúng ta là một cặp đôi ổn định, nghiêm túc. Anh sẽ trông như một chú chim không cánh. Không chứa đựng nguy cơ gì là sẽ bay mất.”

“Hoàn hảo. Tôi sẽ mang theo một tờ giấy đăng ký kết hôn giả, rồi tình cờ đánh rơi ngay trước chân ông ta.”

Olive bật cười, vẫy tay chào tạm biệt, rồi chạy về chỗ Anh. Cô chà cạnh bàn tay lên môi, như thể đang cố gắng lau sạch khỏi đầu mình cái sự thật rằng cô vừa hôn Adam—Tiến sĩ Adam Carlsen—lần thứ hai trong đời. Mà, một lần nữa, không sao cả. Đó chỉ là một nụ hôn thoáng qua. Không quan trọng.

“Thế là,” Anh nói, nhét điện thoại vào túi. “Mày vừa mới hôn nhau tóe khói ngay trước toà nhà sinh học với phó giáo sư Adam MacArthur Carlsen đấy.”

Olive đảo mắt rồi leo lên cầu thang. “Tao khá chắc tên đệm của anh ta không phải là MacArthur. Và tụi tao đâu có hôn hít gì.”

“Nhưng rõ ràng là mày muốn thế còn gì.”

“Câm mồm. Sao mày nhìn tụi tao làm gì?”

“Tao có nhìn đâu. Chỉ là tao tình cờ ngẩng lên đúng lúc anh ta chuẩn bị nhào vô mày, xong rồi không tài nào dứt mắt ra được luôn.”

Olive khịt mũi cười, cắm tai nghe vô điện thoại. “Ừ phải rồi. Tất nhiên rồi.”

“Ảnh mê mày lắm. Tao nhìn cái cách ảnh nhìn—”

“Tao sẽ mở nhạc thiệt to bây giờ. Cho khỏi nghe mày lải nhải.”

“Mày…”

Mãi đến lúc sau, sau khi Olive đã cắm cúi làm báo cáo cho Tom suốt mấy tiếng đồng hồ, cô mới nhớ lại câu Adam đã nói khi nghe cô nói rằng cô sẽ đến buổi picnic.

“Ít nhất thì cũng còn có cái đó.”

Olive cúi đầu xuống và mỉm cười với mấy ngón chân của mình.


Discover more from lazy daisy

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

2 responses to “♥︎ The Love Hypothesis| Chương 6: Ngồi lên đùi Adam trong giảng đường  ”

  1. Cám ơn bài dịch của bạn rất nhiều, mình rất mong chờ được xem các chương tiếp theo <3

    1. Cảm ơn bạn nhé, please bear with me <3

Leave a comment