“The mind can go in a thousand directions, but on this beautiful path, I walk in peace.
With each step, the wind blows. With each step, a flower blooms.” ― Thich Nhat Hanh
San Diego luôn là một nơi đặc biệt trong trái tim tôi, một thành phố biển nằm ở phía cuối cùng của bang California và giáp với biên giới của Mexico. Không ồn ã tấp nập như hàng xóm Los Angeles kế bên trên, San Diego mang một dáng vẻ laid back and chill. Một mặt giáp núi, một mặt giáp biển, dường như San Diego luôn có chỗ cho những ai chịu tìm kiếm một mảnh trời, mảnh đất để nuôi dưỡng và phát triển. Có lẽ vì vậy mà Tu viện Deer Park Monastery được hình thành trên một ngọn núi của vùng núi Escondido, phía đông thành phố.

Có 3 tu viện đang thực hành theo truyền thống của Làng Mai được lập nên bởi Sư Ông Thích Nhất Hạnh ở Mỹ, trải dài theo ba vùng miền rộng lớn của miền đất hứa: Tu viện Blue Cliff ở ngoại ô thành phố New York City ở bờ Đông, tu viện Magnolia Grove ở tiểu bang Mississippi ở miền Nam, và tu viện Deer Park ở thành phố biển San Diego ở bờ Tây.
Vào cuối những năm 1990, Sư Ông Thích Nhất Hạnh đi thuyết pháp ở California và nhận được rất nhiều lời ngỏ mở một tu viện ở vùng đất trù phú này, khi mà ý thức chánh niệm đang lan rộng ở Hoa Kỳ. Một thành viên Sangha ở chân một ngọn núi đã mơ về một bóng dáng áo cà sa bước bộ trong thung lũng ẩn mình trong ngọn núi phía trên của nhà bà, một ngọn núi hoang sơ bị bỏ quên với cái tên Deer Park (vườn Lộc Uyển). Để vào năm 2000, những mạnh thường quân đã giúp đỡ Làng Mai mua lại mảnh đất này và dần dần xây lên tu viện.
Tuy đã đi San Diego rất nhiều lần trong 3 năm và đã biết tới tu viện từ lâu, tôi cũng chưa đủ cơ duyên để đi Sunday Mindfulness (Chủ Nhật Trong Tỉnh Thức) của tu viện, lúc thì tu viện đóng cửa để retreat, lúc thì hết vé đăng ký chỗ, lúc thì thời điểm tôi đang ở San Diego không phải là Chủ nhật. Thế nhưng, đủ duyên thì cơ hội sẽ đến.
Lần này tôi đến San Diego để chào đón tuổi mới, mong muốn của tôi là những ngày này sẽ không đi làm, mà tìm một không gian yêu thích để nhìn trời ngắm mây, quán chiếu bản thân thời gian đã qua, và chào đón những điều sắp đến. Lúc tôi vô tình check vé cho Sunday Mindfulness thì thấy còn một vé duy nhất. Tôi đặt liền vé đó mà lòng hồi hộp ao ước là mình sẽ có thêm một vé nữa để đi cùng với bạn. Tôi muốn được chia sẻ không gian và trải nghiệm này lần đầu tiên với bạn nên tôi cứ ra vào liên lục trang đặt vé để xem có ai huỷ vé hay không, linh cảm của tôi mãnh liệt đến nỗi tới gần cuối ngày đúng đột nhiên có một người huỷ vé. Tôi vui sướng book chiếc vé ấy và mong đợi đến hôm sau để được lên tu viện.
Sáng hôm sau, chạy khỏi khu dân cư, chúng tôi lái xe lên núi để đến tu viện, tu viện có con đường riêng và dường như là nguyên một ngọn núi riêng. Vừa đi lên tôi vừa cảm thán, có được nguyên một ngọn núi như này ở một thành phố đắt đỏ như San Diego chắc hẳn là rất nhiều công sức. Lên đến tu viện, không gian xung quanh không có gì ngoài tiếng côn trùng chim chóc, gió thổi xào xạt, và những bản gỗ với dòng chữ thư pháp đặc trưng của Sư Ông Thích Nhất Hạnh.
Buổi sáng sẽ bắt đầu với Walking Meditation (Bước đi trong thiền định), mọi người sẽ cùng nhau đi bộ trong yên lặng lên đỉnh của một ngọn đồi. Ở ngọn đồi đó, cảnh vật núi non bốn bề sẽ hiện ra trước mắt. Đứng trên ngọn đồi, có thể thấy những ngôi nhà lấp ló của tu viện phía dưới, đường xá của thành phố ở phía xa xa, một mái đền nhỏ, và những ngọn núi xung quanh. Bên rìa đồi đặt rất nhiều ghế và võng để khách có thể thể dừng chân, ngồi xuống, nhìn xuống thung lũng, nghe gió thổi, chim kêu, và tiếng chuông gió khi gần khi xa. Mỗi một làn gió thổi qua, những chiếc chuông gió treo trên cây lại được dịp rung lên đinh đang, đưa người đi bộ vào một không gian của tĩnh lặng và ra ngoài thực tại. Bên cạnh những cây liễu xanh mải mê rủ mình xoay trong gió, trên đồi còn có rất nhiều hoa dọc lối đi. Tiếc là mùa ngày hoa đã tàn, tôi chợt có khao khát là tôi sẽ trở lại đây khi mùa xuân hoa nở khắp vùng, nhất định cảnh sắc trên này sẽ còn rung động hơn nữa.

Sau khi đi bộ xuống, chúng tôi vào trong nhà thiền chính để tập thiền ngắn, và sau đó là để nghe thuyết pháp của Thầy Phước Tịnh (Venerable Phuoc Tinh). Không chỉ những người khách Việt, có rất nhiều vị khách người Mỹ đến Tu Viện vào Chủ nhật. Thầy sẽ giảng bằng Tiếng Việt trong nhà, và sẽ có thầy khác dịch song song ra Tiếng Anh ở ngoài vườn. Bài giảng của Thầy rất chậm rãi, ngôn từ dung dị không cao siêu, không cố gắng để dạy dỗ ai, không cố gắng để thuyết phục ai theo mình, Thầy chỉ diễn giảng ý niệm về thiền và đời sống tâm linh phong phú theo cách của Thầy, Thầy không dành lấy thiền và đời sống tâm linh cho duy nhất một tôn giáo nào, mà mở rộng nó ra cho tất cả, vì bản chất tâm thức chúng ta thuộc về chúng ta trước bất kỳ tôn giáo nào, và sống trong tỉnh thức là sống cho chính chúng ta để ta có cái nhìn sâu sắc hơn về đời sống, và hướng tới sự phát triển cao hơn về năng lượng và trí tuệ.
Tiếc là sau bài thiền của Thầy thì chúng tôi phải ra về để chạy xe về Sacramento cho kịp sáng mai đi làm nên không thể tham dự phần Five Mindfulness Trainings Recitation, Vegetarian Lunch, và hoạt động buổi chiều được. Thôi coi như cũng là một cái duyên dang dở để lần sau tôi quay lại tham gia một ngày trọn vẹn hơn, hoặc là một khoá thiền dài ngày hơn.
San Diego, 25′
“People usually consider walking on water or in thin air a miracle. But I think the real miracle is not to walk either on water or in thin air, but to walk on earth. Every day we are engaged in a miracle which we don’t even recognize: a blue sky, white clouds, green leaves, the black, curious eyes of a child—our own two eyes. All is a miracle.”
― Thich Nhat Hanh, The Miracle of Mindfulness: An Introduction to the Practice of Meditation
Phiên bản video: sunday mindfulness trên tiktok
Leave a comment