Leaves have fallen all over Sacramento, and the cold weather brings back foggy mornings and freezing nights, when daylight slips away too quickly and darkness lingers a little longer. This is the season of hot soups, hot mint chocolate, of curling beneath soft blankets, getting lost in a good book, and binging romance movies without guilt.
After work, I spend most of my time cooking and searching for something to read or watch. I’ve been making all kinds of soups: chicken soup, duck porridge, beef stew. My stomach loves the warmth of ginger blending into the broth, and my nose delights in the aroma of different spices. I keep the marinades simple, yet they make a big difference in preserving the freshness of the ingredients.

Then it’s time for East of Eden and Frankenstein. I’ve finished East of Eden and plan to dedicate a whole seperate post to this beautiful book. John Steinbeck, the author, his words were so carefully chosen, each sentence carrying weight and wisdom, so that nothing ever feels wasted. Reading it was like walking through a quiet garden of thought. The book is closed, but its ideas lingered and echoing in my mind.
When the belly is full, the mind is filled with words, the feet are warm, sleep comes easily.

To keep ourselves active through the winter ahead, we’ve been trying to add walking or light jogging into our routine. Má said she would be so happy if we could buy a house near a park, a place where we could walk every day. Since we’re not able to afford a house yet, we often take her to her favorite neighborhood, the one with a big park and long trails. Even it’s colder now, there are still plenty of people on the trail. Walking in the cold feels funny, my hands go numb, but my chest grows hot and sweaty. The air bites at my face and ears, and my breath turns visible. The cold somehow awakens the hibernating stage of me, making my mind feel clearer.

This weekend felt a little special, as I attended Dr. Nguyen’s wedding at Vizcaya. It’s the wedding venue on 21st Street that I’ve driven past so many times, always astonished by its beautiful fountain at the front. The garden behind the house was where the vow ceremony took place, a quiet space filled with gentle scents and warm light.
I stood to the side, helping Dr. Nguyen record the ceremony. It was my first time attending a wedding where both the bride and groom had two beautiful children by their sides. They stood together, supporting their loved ones in this special ceremony.
I felt emotional when Dr. Nguyen appeared in her white dress, her makeup simple and elegant, as “Can’t Help Falling in Love With You” played softly in the background. That song never gets old, we all know we’re fools, yet we can’t help rushing in. Dr. Nguyen looked like a young girl marrying for the first time: the purity of her white dress, the silky smoothness of her black hair, and the warm glow of her tanned skin.
The wedding was full of doctors and health professionals. I was seated at a table with two psychiatrists on either side of me. They each had over 15 years of experience in the field, and I felt a little intimidated at first. Luckily, Dr. K was friendly, he shared that he had gone through residency with Dr. Nguyen at UC Davis, and they’ve known each other ever since. He’s a child and adolescent psychiatrist and quickly became the one keeping the conversation at the table going. The wingman made a joke that this is a powerful couple: one a psychiatrist, the other an ER doctor. “If you have any problems,” he said, “just come to them, they’ll figure it out eventually.”

This was my first time attending an American-style wedding. It’s definitely simpler than a Vietnamese-style celebration, but there were many moments I truly enjoyed: the vow ceremony, where the bride and groom shared their promises; their children reading poems and congratulating their parents on the new journey ahead; the wingman speeches, where best friends from both sides shared stories of how they met and how their friendships grew over time; the first dance, the second dance with their parents, and finally the long dance with all the guests.
Despite being a mother of two, and now gaining two more from her husband, Dr. Nguyen was a free spirit on the dance floor, and I loved it. Under the glow of the lights, she was like a queen of the night blooming in her own garden, radiant and surrounded by love.
Phiên bản Tiếng Việt:
Lá đã rụng đầy khắp Sacramento, và trời lạnh kéo về những buổi sáng sương mù và những đêm giá rét, khi ánh sáng ban ngày trôi qua quá nhanh và đêm đen kéo dài hơn một chút. Đây là mùa của những nồi súp nóng hổi, của sô-cô-la bạc hà nóng, của việc cuộn mình dưới những chiếc chăn mềm mại, say sưa đọc một cuốn sách hay, và xem đi xem lại những bộ phim tình cảm mà không cảm thấy tội lỗi gì.
Sau giờ làm, tôi dành phần lớn thời gian để nấu nướng và tìm thứ gì đó để đọc hoặc xem. Tôi đã nấu đủ loại súp: súp gà, cháo vịt, bò hầm. Bụng tôi thích mê cảm giác ấm áp của gừng hoà quyện trong nước dùng, và mũi tôi mê mẩn hương thơm của các loại gia vị Việt Nam trong căn bếp. Tôi chỉ nêm ướp thật đơn giản, nhưng chúng tạo ra sự khác biệt lớn trong việc giữ trọn độ tươi ngon của nguyên liệu.
Sau khi ăn xong, thường tôi đọc East of Eden và xem Frankenstein. Tôi đã đọc xong East of Eden và dự định sẽ viết một bài riêng về cuốn sách tuyệt đẹp này. John Steinbeck, tác giả cuốn sách, ông đã lựa chọn từ ngữ một cách tinh tế, khiến mỗi câu đều đầy trọng lượng và trí tuệ, một cuốn sách dày nhưng không gì câu gì là lãng phí. Đọc nó giống như đi dạo qua một khu vườn yên tĩnh của tư tưởng. Khép sách lại, nhưng những ý tưởng vẫn đọng lại, vang vọng trong tâm trí tôi.
Khi bụng no, tâm trí đầy chữ nghĩa, bàn chân ấm áp, giấc ngủ đến thật dễ dàng.
Để giữ cơ thể không lười biếng trong mùa đông phía trước, chúng tôi đã cố gắng thêm việc đi bộ, chạy bộ nhẹ vào thói quen hàng ngày. Má nói má sẽ rất vui nếu chúng tôi có thể mua một ngôi nhà gần công viên, để chúng tôi có thể đi bộ mỗi ngày. Vì chưa đủ khả năng mua nhà, chúng tôi thường chở má đến khu hàng xóm mà má yêu thích, nơi đây có một công viên lớn và những con đường mòn dài để đi bộ thoả thích. Ngay cả khi trời đã trở nên lạnh hơn, vẫn còn rất nhiều người đi bộ trên đường mòn. Đi bộ trong trời lạnh thiệt kỳ cục, tay thì tê cứng, nhưng ngực thì nóng ran và thấm mồ hôi. Khi khí lạnh cắt vào mặt và tai, hơi thở của tôi hiện lên rõ ràng hơn. Cái lạnh như đánh thức một phần đang ngủ đông trong tôi, khiến tâm trí tôi trở nên rõ ràng hơn trong khoảnh khắc đó.
Cuối tuần này trở nên đặc biệt một chút khi tôi tham dự đám cưới của Dr. Nguyen tại Vizcaya. Đây là địa điểm tổ chức tiệc cưới trên đường 21 mà tôi đã đi qua nhiều lần, và luôn xuýt xoa trước đài phun nước tuyệt đẹp ở phía trước. Khu vườn phía sau ngôi nhà là nơi diễn ra nghi lễ trao lời thề, một không gian yên tĩnh đầy mùi hương nhẹ nhàng và ánh sáng ấm áp.
Tôi đứng một bên, giúp Dr. Nguyen quay lại nghi lễ. Đây là lần đầu tiên tôi tham dự một đám cưới mà cả cô dâu và chú rể đều có hai đứa con xinh đẹp bên cạnh. Họ đứng cùng nhau, hỗ trợ những người thân yêu trong nghi lễ đặc biệt này.
Tôi thấy xúc động khi Dr. Nguyen xuất hiện trong chiếc váy trắng với lớp trang điểm đơn giản và thanh lịch, cô tiến vào khi bài “Can’t Help Falling in Love With You” vang lên nhẹ nhàng phía sau. Bài hát ấy chưa bao giờ cũ, chúng ta đều biết mình là những kẻ ngốc, nhưng vẫn không thể ngừng lao vào tình yêu. Dr. Nguyen trông như một cô gái trẻ lần đầu làm cô dâu: sự tinh khôi của chiếc váy trắng, mái tóc đen mượt mà, và làn da rám nắng tỏa sáng ấm áp.
Khách mời đám cưới chủ yếu là bác sỹ và những người làm trong bệnh viện. Tôi được xếp ngồi tại một bàn có hai bác sĩ tâm thần bên cạnh. Mỗi người đều có hơn 15 năm kinh nghiệm trong ngành, làm lúc tôi cảm thấy hơi e dè và lo sợ. Cũng may là Dr. K rất thân thiện, ông chia sẻ rằng ông đã trải qua chương trình nội trú cùng Dr. Nguyen tại UC Davis và họ đã quen biết nhau từ đó. Ông là bác sĩ tâm thần trẻ em và vị thành niên, và nhanh chóng trở thành người duy trì những cuộc trò chuyện sôi nổi quanh bàn. Người bạn thân của chú rể đùa rằng đây là một cặp đôi quyền lực: một người là bác sĩ tâm thần, một người là bác sĩ cấp cứu. “Nếu bạn gặp vấn đề gì,” ông nói, “hãy đến với họ, sớm muộn gì họ sẽ tìm ra vấn đề và giải quyết được thôi.”
Đây là lần đầu tiên tôi tham dự một đám cưới kiểu Mỹ. Nó chắc chắn là đơn giản hơn một đám cưới kiểu Việt Nam, nhưng có vài khoảnh khắc tôi thực sự thích ở đám cưới kiểu này: nghi lễ trao lời thề, nơi cô dâu và chú rể chia sẻ lời hứa của mình; các con họ đọc thơ và chúc mừng cha mẹ trên hành trình mới; những bài phát biểu của bạn bè thân thiết, kể về cách họ gặp nhau và tình bạn của đã trưởng thành theo thời gian như thế nào; điệu nhảy đầu tiên, điệu nhảy thứ hai với cha mẹ, và cuối cùng là điệu nhảy dài cùng tất cả khách mời.
Dù là mẹ của hai đứa con, và giờ còn thêm hai con nữa từ chồng, Dr. Nguyen vẫn là một linh hồn tự do trên sàn nhảy, và tôi yêu điều đó. Dưới ánh sáng nhẹ nhàng, cô trông như một bông hoa quỳnh nở về đêm trong chính khu vườn của mình, rực rỡ và được bao quanh bởi tình yêu.
Leave a comment