ta là những kẻ mang theo khăn, đeo khoen
là tâm ngôi sao sáng,
là ngòi nổ đột ngột
là năm trời hạn hán,
mưa không hề đổ một hột.
rồi người lạc lõng,
đi tìm một hạt giống
cho cánh hạc phóng qua đồng và giúp bài nhạc sống
người lạc lõng với hạt giống nhưng nhặt rồi ươm lên bậc thềm,
…
Trái đất này Mặt Trời thương nên rất hiền
ngay hôm sau mọc chồi vươn trên đất mềm
nhưng em ơi khi có em cuộc sống sẽ vui hơn rất nhiều,
hơn tất cả những buổi chiều
trên tất cả những chuỗi phiền,
quên vất vả ở tuổi mà chỉ để mặc cả với túi tiền
và tới khi chân trời đuổi chạy đi đến cuối miền,
…
và mấy con mèo,
như là em
cho anh biết được thêm
con đường này, con đường kia, đường đó
biết được khi trời khuya thường gió
biết được trong khu vườn có những cánh hoa nở dại
đó là khi nhắm mắt chấm sáng còn ở lại.
Leave a reply to littleblue07 Cancel reply