♥︎ The Love Hypothesis| Chương 2: Tin đồn lan như lửa cháy

♥︎ Giả thuyết (Hypothesis): Bất kỳ lời đồn nào liên quan đến đời sống tình cảm của tôi sẽ bị lan truyền với tốc độ tỷ lệ thuận với khao khát được giữ bí mật về tin đồn đó.

Olive Smith là một nghiên cứu sinh năm 3 triển vọng của một trong những khoa Sinh học tốt nước Mỹ, một nơi học tập và làm việc của hơn một trăm nghiên cứu sinh, số lượng sinh viên của khoa trong một vài dịp thì cảm tưởng như là mấy triệu nhân mạng. Cô không biết chính xác số lượng giáo viên là bao nhiêu, nhưng đánh giá từ những hộp thư ở phòng in, cô có thể có một phỏng đoán an toàn: quá nhiều. Vì thế, cô lý luận rằng nếu cô đã không bất hạnh tới nỗi được bắt chuyện Adam Carlsen trong vòng 2 năm trước cái Đêm Đó ( nó chỉ mới vài ngày kể từ nụ hôn tai nạn kia, nhưng Olive đã chắc rằng cô sẽ nhớ cái Đêm vào thứ sáu tuần trước đó tới già), nó hoàn toàn khả thi là cô có thể ra trường tốt nghiệp mà không phải bắt gặp anh ta một lần nào nữa. Thực tế là, cô khá chắc là không những Adam Carlsen không biết cô là ai, và anh ta cũng không có hứng thú để tìm hiểu – hoặc là đã quên tiệt về những gì đã xảy ra rồi.

Trừ khi, cô đã sai lầm trầm trọng và anh ta đang âm thầm nộp đơn kiện về Tittle IX. Trong trường hợp đó, cô e rằng mình phải gặp lại anh ta lần nữa, khi cô phải nhận tội trước toà án liên bang.

Olive nhận ra mình có thể ngồi đây bỏ thời gian lo ngại về phí pháp luật, hoặc là cô có thể tập trung vào vấn đề cấp thiết hơn. Như là xấp xỉ 500 slides giáo trình mà cô phải chuẩn bị cho lớp sinh học thần kinh, lớp mà cô dự kiến sẽ là trợ lý giáo sư vào kỳ mùa thu sẽ bắt đầu ít hơn 2 tuần nữa. Hoặc là lời nhắn mà Malcolm đã để vào buổi sáng, báo với cô là cậu ấy đã nhìn thấy một con gián đang tác quái dưới cái tủ, mặc dù căn hộ của bọn họ đã chất đầy rác rồi. Hoặc là một cái quan trọng hơn: đề án nghiên cứu của cô đã đi tới điểm mấu chốt và cô đang cực kỳ cần phải tìm một phòng thí nghiệm lớn hơn, nhiều tiền hơn để có thể thực hiện thí nghiệm của mình. Nếu không thì, một nghiên cứu có thể là một đột phá, liên quan về nghiên cứu lâm sàng có thể bị chết yểu trong những đĩa petri xếp chồng lên nhau trong ngăn kéo tủ lạnh của cô.

Olive mở laptop với một nửa tâm trí là để google “Cơ quan nội tạng mà một người có thể sống thiếu” hoặc là “Bán nội tạng thì được bao nhiêu tiền”, nhưng sau đó cô bị phân tâm bởi hai mươi mấy cái email mới khi đang bận rộn với mấy con vật thí nghiệm. Chúng hầu hết đều là từ những tạp chí săn mồi, thư lừa đảo từ Nigerian Prince, và một email từ công ty son nhũ mà cô đã đăng ký từ 6 năm trước để được tặng một thoả son miễn phí. Olive nhanh chóng đánh dấu chúng thành ‘đã đọc’, rồi nóng lòng quay lại làm thí nghiệm. Nhưng cô bỗng chú ý một tin nhắn phản hồi về một email nào đó mà cô đã gửi từ trước. Một phản hồi từ….Trời mẹ ơi. Trời mẹ ơi.

Cô vội vàng nhấn một cái thiệt mạnh đến nỗi muốn sứt luôn ngón trỏ.

Tim cô dừng đập một nhịp, rồi bắt đầu phi nước đại. Rồi lại bắt đầu chậm lại như bò. Rồi cô cảm nhận được nhịp đập ngay trên mí mắt, một điềm báo gì đó, nhưng mà — Tuyệt vời. Tuyệt vời. Cô đã có người nhận rồi. Gần như. Có lẽ thế ? Có lẽ thật. Chắn chắn là có thể thôi. Tom Benton đã nói nó “tốt”. Thầy nói rằng nó có vẻ “tốt”. Thì đó cũng là một dấu hiệu “tốt” mà phải không?

Cô nhíu mày, lướt xuống để đọc lại cái email mà cô đã gửi cho thầy ấy vài tuần trước đó.

Tháng 7 ngày 07, 8:19 am.

Từ: Olive-Smith@stanford.edu

Đến: Tom-Benton@harvard.edu

Chủ đề: Đề án sàng lọc ung thư tuyến tuỵ

Kính gửi tiến sỹ Benton,

Em là Olive Smith, hiện đang là nghiên cứu sinh tiến sỹ ở khoa Sinh học của Đại học Stanford. Nghiên cứu của em tập trung vào ung thư tuyến tuỵ, cụ thể là tìm kiếm không xâm lấn với thiết bị dò trong khả năng chi trả, nghiên cứu có thể giúp hướng tới điều trị sớm và nâng cao tỉ lệ sống sót. Em đang làm việc với dấu ấn sinh học trong máu (blood biomakers), với một kết quả rất hứa hẹn. (Thầy có thể đọc về kết quả sơ bộ của em trong bài đã qua thẩm định mà em đã đính kèm). Em cũng gửi thầy những phát hiện gần đây, chưa công bố ở Hội nghị Society for Biological Discovery năm nay, vẫn đang trong quá trình phê duyệt nhưng thầy có xem phần tóm tắt đính kèm. Bước tiếp theo là tiến hành những nghiên cứu bổ sung để quyết định tính khả thi của bộ test.

Thật không may là phòng thí nghiệm hiện tại (của Dr. Aysegul Aslan, người sẽ nghỉ hưu trong vòng 2 năm nữa) không có quỹ trợ cấp hay là thiết bị có thể cho phép em thực hiện tiếp. Cô ấy khuyến khích em tìm một phòng thí nghiệm nghiên cứu về ung thư lớn hơn, nơi mà em có thể dành một năm tới để thu thập dữ liệu em cần. Sau đó em sẽ quay lại Stanford để phân tích và viết dữ liệu. Em là một người yêu thích những bài báo nghiên cứu mà thầy đã công bố về ung thư tuyến tuỵ, và em tự hỏi là liệu có khả năng nào em có thể tiến hành nghiên cứu của em tại phòng thí nghiệm của thầy ở Harvard.

Em rất vui để được trò chuyện chi tiết hơn với thầy về đề án của em nếu thầy hứng thú.

Chân thành,

Olive

Olive Smith

Nghiên cứu sinh tiến sỹ,

Khoa Sinh học, Đại học Stanford.

Nếu Tom Benton, một nhà nghiên cứu về ung thư tiếng tăm, tới Stanford và cho Olive chỉ 10 phút thôi, cô có thể thuyết phục thầy ấy giúp đỡ cô với nghiên cứu đang gặp khó khăn của mình !

Well…có thể.

Olive thực tình là giỏi làm nghiên cứu hơn là chào hàng sự quan trọng của nó với người khác. Trò chuyện về khoa học và nói trước đám đông là một trong những điểm yếu chí mạng của cô. Nhưng cô đang có một cơ hội để cho Benton thấy kết quả nghiên cứu của cô hứa hẹn như thế nào. Cô có thể liệt kê những lợi ích lâm sàng của nó, và cô có thể giải thích tại sao một chút sự giúp đỡ cô cần bây giờ có thể khiến luận án của cô thành một thành công lớn. Tất cả những gì cô cần là một chỗ ngồi lặng lẽ trong góc phòng thí nghiệm của thầy ấy, với vài trăm con chuột thí nghiệm, và sự truy cập không hạn chế với cái kính hiển vi electron giá hai mươi lăm triệu đô. Thầy Benton sẽ thậm chí còn không để ý là ổng có một học sinh như cô.

Olive vừa đi tới phòng nghỉ, vừa suy nghĩ một bài nói nhiệt huyết về việc cô sẳn lòng chỉ sử dụng thiết bị trong phòng thí nghiệm vào ban đêm và giới hạn sự tiêu thụ oxy của mình với ít hơn 5 lần thở trong một phút. Cô rót cho mình một cốc cà phê, và xoay phắt người lại để tìm người nào đó đang đứng sau lưng.

Cô giật mình đến nổi suýt làm phỏng chính mình.

“Lạy Chúa!” Cô ôm ngực, thở một hơi thật sâu, siết chặt cái cốc Scooby-Doo trên tay. “Anh. Mày làm tao sợ muốn chết!”

“Olive.”

Một điềm xấu. Anh chẳng bao giờ gọi cô là Olive – chưa bao giờ, trừ khi Anh muốn khiển trách Olive vì tội cắn trụi móng tay và ăn kẹo dẻo vitamin cho buổi tối.

“Hey! Cuối tuần của mày…”

“Đêm hôm đó.”

Chết tiệt. “….ra sao?”

“Tiến sỹ Carlsen”.

Dammit, dammit, dammit. “Anh ta thì sao?”

“Tao thấy hai người với nhau rồi.”

“À. Thật hả?” Phản ứng ngạc nhiên của Olive nghe thiệt trân một cách đau khổ, thậm chí cô còn nghe ra. Đáng lẽ cô nên đăng ký cho lớp diễn kịch hồi còn học phổ thông thay vì chơi hết mấy môn thể thao ở trường.

“Ừ. Ngay trong toà nhà này.”

“À. Tuyệt. Ừm. Tao không thấy mày đâu, nếu không là tao đã gọi mày rồi.”

Anh nhíu mày. “Ol. Tao thấy mày. Tao thấy mày với Carlsen. Mày biết là tao thấy mày, và tao biết là mày biết tao thấy mày, bởi vì mày đang tránh mặt tao.”

“Tao không hề.”

Anh quăng cho tôi ánh mắt bạo lực ‘bớt có nhảm cứt đi’. Đó là ánh mắt sát thủ mà Anh đã dùng khi cô ấy còn làm Chủ tịch hội sinh viên, người đứng đầu Hội Phụ Nữ trong Khoa Học của Stanford, giám đốc tiếp cận của Tổ chức các nhà khoa học BIPOC. Không có cuộc tranh luận nào mà Anh không thắng. Cô nàng rất đáng gờm và không dễ chinh phục, Olive từng mê điều này của Anh – nhưng không phải bây giờ.

“Mày chưa trả lời tin nhắn từ hai ngày trước của tao. Tao với mày từng nhắn tin mỗi giờ.”

Đúng là chúng tôi đã từng như thế. Rất nhiều lần. Olive đổi sang cầm cốc bằng tay trái, không lí do nào khác ngoài việc câu thêm giờ. “Mấy bữa nay…tao bận?”

“Bận?” Anh dựng ngược lông mày. “Bận hôn Carlsen hả?”

“À. À, cái đó. Cái đó chỉ là…”

Anh gật đầu, biểu thị sự khuyến khích để cô có thể tiếp tục. Nhưng mà rõ ràng là Olive không thể, Anh tiếp lời thay cô.

“Cái nụ hôn đó – không phải xúc phạm mày chớ, nhưng mà đó là nụ hôn kỳ quái nhứt mà tao từng thấy.”

Bình tĩnh. Phải bình tĩnh. Cô nàng không biết. Cô nàng không thể nào biết. “Mày có nhìn lộn không đó.” Olive vặn lại yếu ớt. “So với nụ hôn lộn ngược của Người Nhện. Cái đó còn kỳ quái hơn là…”

“Ol. Mày nói là mày đi hẹn hò vào đêm đó. Mày không phải đang hẹn hò với Carlsen, phải không?” Anh nhăn mặt.

Nó sẽ thật dễ dàng để thú nhận sự thật. Bởi vì Anh và Olive đã từng làm đống chuyện mỉa mai nhảm nhí từ hồi mới vào trường rồi, cả chuyện hai đứa làm hoặc là của từng đứa, cái lần mà Olive hoảng loạn và hôn không ai khác ngoài Adam Carlsen có thể trở thành một trong số đó, một trong những chuyện mà họ có thể đem ra cười vào mỗi đêm nhậu bia với s’mores hằng tuần.

Hoặc không. Có một khả năng là nếu bây giờ Olive thừa nhận mình đã nói dối, Anh sẽ không bao giờ tin tưởng cô nữa. Hoặc là cô nàng sẽ không đi chơi với Jeremy nữa. Nếu cái việc mà con bạn thân nhất đang hẹn hò với bạn trai cũ khiến Olive mệt ngực một chút, thì cái ý nghĩ của việc nói với con bạn thân nhất rằng ‘tao không muốn gì hơn ngoài mày được hạnh phúc’ còn khiến cô mệt ngực hơn.

Cái tình huống này đơn giản một cách trầm cảm: Olive đã từng rất cô đơn trong thế giới này. Cả một khoảng thời gian dài đằng đẵng từ lúc học trung học. Cô đã tôi luyện bản thân mình với tâm thế không muốn làm lớn chuyện gì cả, cô chắc rằng cũng có rất nhiều người cũng cô đơn trên thế giới này, họ cũng phải bịa ra những cái tên và số điện thoại giả vào mục liên lạc khẩn cấp đó thôi. Trong những năm tháng học đại học và lấy bằng thạc sỹ, tập trung vào nghiên cứu khoa học là cách mà cô quen với sự cô đơn, cô nghĩ mình đã hoàn toàn sẳn lòng để dành phần còn lại của cuộc đời để làm ổ trong phòng thí nghiệm với cốc thí nghiệm và những chiếc pipet làm bạn đồng hành tin cậy – cho đến khi cô gặp…Anh Pham.

Theo một cách, như là yêu từ cái nhìn đầu tiên. Vào ngày đầu tiên của chương trình nghiên cứu sinh. Lớp định hướng đội nhóm Khoa Sinh. Olive bước vào phòng họp, nhìn xung quanh, và ngồi vào cái ghế trống đầu tiên mà cô tìm thấy, im như tượng. Cô là đứa con gái duy nhất ở trong phòng, gần như là một mình trong cả biển con trai da trắng đang tám chuyện về du thuyền, trận cầu đêm qua, và mấy lộ trình lái xe tốt nhất. Mày sai quá sai rồi Olive ơi. Cô nghĩ. Cái gã trong vòng vệ sinh cũng sai nốt. Mày không nên đến đây. Mày sẽ không bao giờ hoà nhập được đâu.

Và bỗng nhiên một cô gái với mái tóc đen nhánh xoăn nhẹ, và một khuôn mặt tròn xinh đẹp lao vào chỗ ngồi kế bên và càu nhàu: ” Cái này có phải hơi quá cho cái gì mà đảm bảo sự hoà nhập cho các chương trình STEM không ?” Đó là khoảnh khắc mà mọi thứ thay đổi.

(*STEM, viết tắt của science, technology, engineering and mathematics: là một chương trình giảng dạy dựa trên ý tưởng giáo dục học sinh trong bốn lĩnh vực cụ thể – khoa học, công nghệ, kỹ thuật và toán học)

Họ có thể là chỉ đồng minh của nhau. Như là hai người không phải là giống-đực-da-trắng trong khoá của họ, hoặc là họ có thể an ủi lẫn nhau khi cần và làm lơ nhau phần lớn thời gian còn lại. Olive có rất nhiều bạn xã giao như thế – đúng hơn là, tất cả. Những người quen trong vài hoàn cảnh mà Olive hay nghĩ tới nhưng không quá thân thuộc, thường xuyên. Tuy nhiên, Anh, đã khác biệt từ lúc bắt đầu. Có thể bởi vì hai đứa nhận ra rằng chúng tôi thích dành cả tối Thứ Bảy để ăn thức ăn nhanh và coi phim tình cảm sến súa đến khi ngủ thiếp đi. Có thể bởi vì cách Anh kiên trì lôi kéo Olive tham gia mọi nhóm ủng hộ “Phụ nữ trong STEM” ở trường và làm mọi người kinh ngạc bởi những lời phát biểu rất đúng trọng điểm của mình. Có lẽ bởi vì Anh đã mở lòng với Olive về việc cô ấy đã phải cố gắng thế nào để được như ngày hôm nay. Về việc anh trai của cô đã từng chế nhạo cô là một đứa ham học cù lần suốt quá trình lớn lên bởi vì cô thích toán học, đó thời điểm mà những đứa ham học không được coi là ngầu cho lắm. Lúc đó một giáo sư vật lý đã hỏi Anh rằng có phải cô đã vào nhầm lớp không ngay buổi đầu tiên của học kỳ. Mặc dù với điểm số ấn tượng và kinh nghiệm nghiên cứu, cố vấn môn học của cô vẫn tỏ thái độ nghi ngờ khi Anh quyết định theo đuổi cấp độ cao hơn trong lĩnh vực STEM.

Còn Olive, người mà tuy có sự học gập gềnh nhưng cũng không đến nổi thảm lắm, rất ngạc nhiên, rồi sau đó trở nên tức giận. Cô vô cùng ngạc nhiên khi mà chính mình cũng hiểu rõ sự thiếu tự tin mà Anh đã có khả năng biến nó thành một sự quyết liệt tuyệt đối.

Và bởi vì một nguyên nhân khó tưởng tượng nào đó, Anh có vẻ cũng rất yêu mến Olive. Khi mà tiền lương của Olive dần cạn kiệt về cuối tháng, Anh vui vẻ chia sẻ mì gói với Olive. Khi máy tính của Olive bị sập nguồn mà chưa kịp sao lưu dữ liệu, Anh đã thức suốt đêm để giúp Olive viết lại bài nghiên cứu về tinh thể học. Khi mà Olive không có nơi nào để đi vào những ngày lễ, Anh sẽ dẫn Olive về nhà ở Michigan và để cho đại gia đình cô ấy nhét đầy bụng Olive với đồ ăn ngon và âm thanh lia lịa của tiếng Việt lấp đầy khắp căn nhà. Khi mà Olive cảm thấy mình học quá ngu để theo đuổi chương trình tiến sỹ và cân nhắc ý định bỏ học, Anh đã nói chuyện với Olive để cô từ bỏ ý định đó.

Cái ngày mà Olive nhìn thấy Anh trợn tròn mắt đó, một tình bạn đổi đời đã xuất hiện. Chầm chậm, họ quen thêm được Malcolm vào trở thành nhóm bạn 3 người, nhưng Anh…Anh là người của cô. Là người nhà. Olive chưa từng tưởng tượng tới khả năng ai đó sẽ thích cô nàng.

Anh hiếm khi đòi hỏi thứ gì cho riêng mình, và mặc dù đã trở thành bạn thân hơn hai năm, Olive chưa bao giờ thấy cô nàng tỏ ra hứng thú muốn hẹn hò một ai – cho đến khi Jeremy xuất hiện. Giả vờ là mình đang hẹn hò với Carlsen là điều nhỏ bé nhất Olive có thể làm để đảm bảo cho hạnh phúc của bạn mình.

Nghĩ vậy, cô trở nên phấn chấn hẳn. Olive mỉm cười, và cố gắng để giọng mình vừa phải, và hỏi: “Ý mày là sao?”

“Ý tao là tụi mình nói chuyện mỗi phút mỗi ngày, và mày chưa hề nhắc tới Carlsen trước đó. Bạn thân nhứt của tao đang chuẩn bị qua lại với giáo sư siêu sao của khoa, mà vì lí do nào đó mà tao chưa từng nghe mày hé răng về chuyện đó? Mày biết danh tiếng của ổng mà, phải không ? Đây có phải là trò đùa không vậy? Mày có khối u trong não hả? Hay là tao có khối u trong não ?”

Đây là chuyện sẽ xảy ra khi Olive nói dối: cô buộc phải bịa ra nhiều lời nói dối hơn để che đậy sự dối lừa của mình, và cô cực kỳ tệ chuyện này, đồng nghĩa với mỗi lời nói dối sau đều trở nên tệ hơn và ít thuyết phục hơn cái trước. Không có cách nào mà Olive lừa Anh được. Không có cách nào mà Olive có thể lừa một ai. Anh sẽ trở nên tức giận, Jeremy cũng sẽ trở nên tức giận, và Malcolm, cũng sẽ như vậy. Sau đó, Olive sẽ bị tất cả xa lánh và chỉ còn một mình. Nỗi đau đó sẽ dẫn đến sự thất bại trong học tập. Cô sẽ rớt visa và mất luôn nguồn lương duy nhất, cô sẽ phải quay trở về Canada, nơi mà tuyết rơi quanh năm và người dân thì ăn tim nai, và…

“Hey.”

Một giọng nói, trầm và đều, phát ra từ phía sau lưng của Olive, nhưng cô không cần phải quay lại để biết đó là của Carlsen. Giống như việc cô không cần quay lại để biết rằng có một sức nặng to lớn, ấm áp đột nhiên khiến cô ổn định lại, một áp lực vững chãi nhưng như có như không đang đặt ở phần giữa lưng dưới của cô, đó là bàn tay của Carlsen. Dừng khoảng chừng hai inches trên mông cô.

Trời má ơi.

Olive xoay nhẹ cổ và nhìn lên. Và lên. Lên. Lên nữa. Và thêm một chút nữa. Cô không phải là cô nàng chân ngắn, nhưng chỉ là anh quá cao lớn.

“Oh. Ừm, hey.”

“Mọi chuyện ổn cả chứ em?” Anh vừa nói vừa nhìn thẳng vào mắt cô, với một giọng trầm ấm, thân mật. Giống như chỉ có hai người họ. Giống như Anh là không khí. Đáng lý ra cô nên cảm thấy không thoải mái nhưng thật lạ là không. Thật khó để giải thích, nhưng mà sự hiện diện của anh trong phòng làm cô dịu lại, mặc dù vài giây trước bị doạ sợ không nhẹ. Có lẽ là hai nguồn cảm xúc lo lắng khác nhau đã tự trung hoà lẫn nhau ? Nghe như một đề tài nghiên cứu tuyệt vời. Xứng đáng để theo đuổi. Có lẽ Olive nên bỏ học Sinh học và chuyển qua Tâm lý học thì hơn. Có lẽ cô nên cáo lui và chuồn lẹ đi tìm kiếm tài liệu. Có lẽ cô nên mục rửa trong phòng thí nghiệm để tránh phải đối mặt với những tình huống bất hạnh mà cô đưa bản thân mình vào.

“Vâng. Vâng. Mọi thứ đều tuyệt. Anh và em chỉ đang…tán gẫu. Về cuối tuần.”

Carlsen nhìn về phía Anh, giống như là anh vừa nhận ra sự hiện diện của cô trong phòng. Anh tỏ ý rằng mình chào cô bằng một cái gật nhẹ, giống như cái cách mà mấy thằng con trai hay chào lẫn nhau. Tay anh càng đưa dọc xuống xương sống của Olive, mắt của Anh càng mở to ra.

“Rất vui được gặp em, Anh. Tôi đã nghe nói rất nhiều về em,” Carlsen nói, anh ta giỏi ở khoảng này, Olive phải thừa nhận. Bởi vì cô chắc rằng, nếu nhìn từ góc độ của Anh, thì giống như là anh đang rờ rẫm trên người cô, nhưng thực tế thì…không. Olive hầu như không cảm nhận được là tay anh đặt trên người cô.

Chỉ một chút xíu, có lẽ. Độ ấm, và một áp lực nhẹ nhàng, và…

“Rất vui được gặp thầy.” Anh nhìn như bị sét đánh. Giống như cô nàng sắp xỉu tới nơi rồi. “Ừm…em đang định đi đây. Ol, tao sẽ nhắn mày khi…vậy nha.”

Cô nàng chuồn ra khỏi phòng trước khi Olive kịp đáp lời. Mà cũng tốt, bởi vì Olive khỏi phải tiếp tục bịa ra nhiều lời nói dối hơn. Nhưng mà cũng hơi không tốt, bởi vì bây giờ chỉ còn cô và Carlsen. Đứng quá gần nhau. Đáng lý ra Olive phải là người nới rộng khoảng cách trước, nhưng mà một sự thật đáng xấu hổ là Carlsen đã tự động đứng cách ra trước. Cho cô một khoảng không gian.

” Mọi chuyện vẫn ổn cả chứ?” Anh hỏi lại lần nữa. Giọng vẫn rất nhẹ nhàng. Không giống như là điều mà cô nghĩ anh sẽ như vậy.

“Vâng. Vâng, tôi chỉ là…” Olive vẫy tay. “Cảm ơn anh.”

“Không việc gì.”

“Vừa rồi anh có nghe được điều cô ấy nói không? Về hôm thứ Sáu và…”

“Tôi nghe được. Đó là lí do tại sao tôi…” Anh nhìn cô, rồi nhìn lại tay mình- chính là cái tay đã làm ấm lưng cô vài giây trước – và Olive hiểu ra ngay lập tức.

“Cảm ơn anh.”, cô lặp lại. Bởi vì có thể Adam Carlsen và một người nổi tiếng khó tính, nhưng Olive cảm thấy thật là con mẹ nó cảm kích ngay lúc này. “Và, ừm, tôi để ý là không có bộ phận nào từ Cục Điều Tra Liên Bang gõ cửa nhà để bắt giữ tôi trong vào hai mươi bảy giờ qua.”

Góc miệng của anh lặng lẽ cong lên. Khó nhận ra. “Phải vậy không?”

Olive gật đầu. “Điều đó làm tôi nghĩ rằng anh vẫn chưa làm đơn khiếu nại. Mặc dù anh hoàn toàn có quyền để làm vậy. Vì vậy, cảm ơn nhé. Vì điều đó. Và vì…đã bước vào, lúc này. Anh đã cứu tôi khỏi rất nhiều rắc rối.”

Carlsen nhìn chằm chằm vào cô một lúc, cái nhìn giống như anh đã từng để lộ trong mấy buổi hội thảo, khi mà người ta lẫn lộn giữa học thuyết (theory) và giả thuyết (hypothesis), hoặc là thừa nhận sử dụng listwise deletion thay vì imputation. “Cô không cần ai đó bước vào đâu.”

(*theory, hypothesis: hai khái niệm này cần được phân biệt trong nghiên cứu. Theory là học thuyết đã được chứng minh bằng rất nhiều giả thuyết và bằng chứng, như là Thuyết Tiến Hoá…Còn hypothesis là một một suy đoán khoa học dựa trên những bằng chứng hạn chế, làm tiền đề cho sự nghiên cứu về sau)

(*listwise deletion, imputation: hai phương pháp xử lý số liệu trống trong SPSS)

Olive trở nên bướng bỉnh. Phải rồi. Gã khó ở ạ. “Thì, tôi đâu có nhờ anh phải làm gì đâu. Tôi tính là sẽ tự giải quy…”

“Và cô không nên nói dối về tình trạng quan hệ của bản thân,” anh tiếp tục. “Đặc biệt là không phải để cho bạn thân và bạn trai cũ có thể đến với nhau một cách vô tội. Đó không phải là cách để giữ gìn tình bạn đâu, tôi đã thử qua rồi.”

Ồ. Thì ra anh ta thật sự đã lắng nghe những gì cô luyên thuyên về chuyện đời mình. ” Không phải như vậy đâu.” Anh nhướng mày, Olive giơ một tay lên để phân bua. “Jeremy cũng không thực sự là bạn trai của tôi. Và Anh cũng không muốn tôi làm gì hết. Tôi không phải là nạn nhân gì đâu, tôi chỉ muốn…bạn mình được hạnh phúc mà thôi.”

“Bằng cách lừa dối họ.” Anh thêm một cách khô khốc.

“Thì, là vậy, nhưng mà… Cô ấy nghĩ chúng ta đang hẹn hò, tôi và anh,” cô buộc miệng thốt ra. Lạy chúa, cái lời ám chỉ này thật là nực cười đến mức không chịu nỗi.

“Thì không phải ý chính là vậy sao?”

“Vâng.” Cô gật đầu, đột nhiên nhớ ra mình đang cầm cà phê, nên đưa lên uống một ngụm. Nó vẫn còn ấm. Cuộc trò chuyện với Anh còn không dài quá năm phút. “Tôi đoán là vậy. Nhân tiện thì, tôi là Olive Smith. Trong trường hợp anh còn hứng thú để đâm đơn kiện. Tôi là nghiên cứu sinh Ph.D trong phòng lab của Giáo sư Aslan…”

“Tôi biết cô là ai.”

“Ồ.” Có thể là anh ra đã tra ra cô. Olive cố tưởng tượng ra hình ảnh anh ta lục tung cái danh sách Nghiên cứu sinh trên trang web của khoa để tìm tên cô. Ảnh thẻ của cô được chụp bởi cô Thư ký của khoa vào ngày thứ ba đi học, cổ chụp nhanh đến nỗi cô được kịp chuẩn bị tâm lý gì thì đã xong rồi. Cô đã cố gắng sửa soạn bản thân để trở nên xinh đẹp: làm gọn mái tóc nâu bồng bềnh, chải thêm chút mascara để làm rõ đôi mắt xanh, che đi vài vết tàn nhang với hũ phấn nền đi mượn. Nhưng đó là trước khi cô nhận thức được môi trường học thuật vô tình và tàn khốc đến mức nào. Trước khi cảm nhận được sự bất cập, trước khi rơi vào một nỗi sợ hãi kéo dài rằng cho dù cô có đủ giỏi để làm nghiên cứu, cô cũng có thể không bao giờ có thể thành công trong học thuật. Cô đang cười. Một nụ cười thật lòng.

“Được thôi.”

“Tôi là Adam. Carlsen. Tôi là giáo viên trong…”

Cô bật cười ngay trước mặt anh. Và ngay lập tức hối hận khi nhìn thấy vẻ mặt bối rối của anh, như thể anh thật sự nghiêm túc nghĩ rằng Olive không biết anh là ai. Như thể anh không nhận thức được rằng mình là một trong những học giả nổi bật nhất trong ngành. Sự khiêm tốn này không giống Adam Carlsen tí nào. Olive hắng giọng.

“Phải rồi. Ừm, tôi cũng biết anh là ai, Tiến sỹ Carlsen.”

“Cô nên gọi tôi là Adam thôi.”

“Ôi. Không, không.” Gọi như vậy thì quá là…Không. Trong khoa không được gọi như vậy. Nghiên cứu sinh không được gọi giáo viên bằng tên trống không. “Tôi không thể nào…”

“Nếu như có mặt An.”

“Ồ. Vâng.” Cũng hợp lí. “Cảm ơn anh. Tôi chưa từng nghĩ tới điều đó.” Hoặc là bất kỳ điều gì khác, thật sự. Rõ ràng là, não cô đã ngừng hoạt động ba ngày trước rồi, khi cô quyết định hôn anh để cứu bản thân. ” Nếu anh thấy được thì được thôi. Tôi phải về nhà đây, bởi vì toàn bộ chuyện này áp lực quá và…” Tôi phải đi làm thí nghiệm, nhưng tôi muốn được ngồi trên chiếc sô pha êm ái, vừa xem American Ninja Warrior vừa ăn snack Cool Ranch Doritos, nó ngon hơn những gì anh nghĩ đấy.

Anh gật đầu. “Tôi sẽ tiễn cô ra xe.”

“Tôi không có mất trí đến vậy đâu.”

“Phòng trường hợp An vẫn ở đây.”

“Ồ.” Đúng là vậy, Olive thừa nhận, một lời đề nghị tử tế. Thật ngạc nhiên. Đặc biệt là nó đến từ Adam “Tôi Quá Giỏi Để Làm Việc Cho Cái Khoa Này” Carlsen. Olive biết rằng anh ta là một gã khó ở, nên cô không thật hiểu tại sao hôm nay anh ta…không có vẻ là như vậy. Có lẽ cô nên đỗ lỗi cho cái tính qua loa của mình, cho nên nhìn ai cũng thấy tử tế hơn. “Cảm ơn anh. Nhưng mà không cần đâu.”

Cô nghĩ rằng anh cũng chỉ tỏ ra vẻ lịch sự chứ không có ý kiên trì gì.

“Tôi sẽ cảm thấy tốt hơn nếu cô để tôi tiễn ra xe đấy.”

“Tôi không có xe.” Tôi là một nghiên cứu sinh sống ở Stanford, California. Tôi kiếm ít hơn ba chục ngàn một năm ( ~600 triệu VNĐ). Trong khi đó, tiền thuê nhà đã ngốn hơn hai phần ba. Tôi vẫn đang mang một bộ kính áp tròng từ tháng 5, và tôi đi tới mọi buổi hội thảo có cung cấp nước giải khát miễn phí để qua bữa, cô không ngại nói thêm cho anh biết. Cô không biết là Carlsen bao nhiêu tuổi, nhưng cô nghĩ anh cũng mới tốt nghiệp nghiên cứu sinh không lâu mà thôi.

“Cô tới trường bằng xe buýt?”

“Tôi đạp xe. Xe đạp của tôi ở chỗ cửa chính của toà nhà.”

Anh hé miệng, xong lại đóng lại. Rồi hé miệng ra lần nữa.

Mày đã hôn cái miệng đó, Olive. Và nó là một nụ hôn khá tuyệt.

“Nhưng mà không có đường dành cho xe đạp quanh đây.”

Cô nhún vai. “Tôi thích sống liều vậy đấy.” Sống nghèo, ý cô là vậy. “Và tôi cũng có cả mũ bảo hiểm nữa.” Cô xoay người để đặt chiếc cốc xuống chỗ phẳng đầu tiên cô nhìn thấy. Cô sẽ quay lại lấy nó sau. Hoặc không, nếu ai đó cuỗm mất. Ai quan tâm chứ? Cô có nó từ tay một nghiên cứu sinh hậu tiến sỹ (postdoc), người đã bỏ học để trở thành một DJ. Trong vòng có mấy ngày, Carlsen đã cứu mạng cô hai lần. Nhưng giống như lần trước, cô không thể ở chung với anh ta thêm một phút nào nữa.

“Tôi sẽ gặp anh sau nhé.”

Ngực anh nâng lên sau một cái thở sâu. “Được thôi.”

Chỉ đợi có vậy, Olive chuồn ra khỏi phòng nhanh nhất có thể.

_____

“Đây là một trò đùa hả? Chắc chắn là mày đùa tao rồi. Tao có đang trên TV Quốc gia không vậy ? Camera ẩn ở đâu? Tao nhìn ổn không?”

“Không phải trò đùa gì hết. Cũng không có cameras gì sất.” Olive điều chỉnh quai cặp sách và bước vào lề đường để tránh bị đụng bởi một đã nghiên cứu sinh đang đua chiếc scooter điện. “Nhưng mà nếu mày đã nhắc đến, thì, bữa nay mày đẹp lắm. Đặc biệt là vào lúc bảy giờ rưỡi sáng cưng ạ. “

Anh còn không thèm đỏ mặt, nhưng mà cô đang nói sự thật. “Đêm qua tao xài cái mặt nạ mà mày và Malcolm tặng tao lúc sinh nhật đó. Cái mà có hình con gấu trúc á? Rồi tao bôi thêm kem chống nắng mới mua, cái mà có thêm công dụng làm da mày nhìn căng mịn hơn chút ấy. Rồi tao quẹt thêm tí mascara nữa,” cô nàng vừa thở gấp vừa nói.

Olive có thể hỏi cô nàng tại sao lại muốn đi bộ thêm một đoạn để khoẻ mạnh hơn vào một buổi sáng Thứ ba hết sức bình thường này, nhưng mà cô đã biết đáp áp rồi: Phòng thí nghiệm của Jeremy và Anh chung một tầng, nhưng mà bởi vì toà nhà của khoa rất rộng, thế nên cơ hội để chạm trán lẫn nhau cũng không nhiều.

Cô giấu một nụ cười. Kỳ quặc giống như chuyện bạn thân đang hẹn hò với bạn trai cũ, cô mừng là Anh bắt đầu cho phép bạn thân đón nhận sự lãng mạn của Jeremy. Gần như, thật tốt khi biết rằng sự mất mặt của Olive trong cái đêm với Carlsen cũng đáng giá. Điều đó, cùng với một email đầy hứa hẹn của Tom Benton về luận văn nghiên cứu, làm cho Olive nghĩ rằng cuối cùng thì cuộc sống cũng có điều để mong đợi rồi.

“Được rồi.” Anh cắn môi dưới, và chìm trong suy tư.” Vậy là đây không phải là một trò đùa. Đồng nghĩ với việc phải có một nguyên nhân khác. Để tao nghĩ xem.”

“Không có nguyên nhân gì ở đây hết má ơi. Tụi tao chỉ…”

“Lạy Chúa, có phải mày đang tìm cách trở thành công dân Mỹ không? Có phải họ đang trục xuất mày về Canada bởi vì tụi mình xài chung mật khẩu Netflix với Malcom không? Nói với họ là tụi mình không biết đó là một tội liên bang. Không, chờ đã, đừng nói gì hết cho đến khi chúng ta mời luật sự. Và, Ol, tao sẽ cưới mày. Tao sẽ cho mày một cái thẻ xanh và mày không cần ph…”

“Anh.” Olive vặn tay cô nàng mạnh hơn để cô nàng im miệng trong vài giây. “Tao đảm bảo với mày, tao sẽ không bị trục xuất đâu. Tao chỉ thử hẹn hò với Carlsen một buổi thôi.”

Anh nhăn mặt vào kéo Olive về phía băng ghế bên đường, ấn cô ngồi xuống. Olive ngoan ngoãn nghe theo, tự nhủ rằng bây giờ vị trí hai người đã đảo ngược, nếu mà cô bắt gặp Ang đang hôn Adam Carlsen, cô cũng sẽ có phản ứng tương tự. Bố khỉ, có khi cô còn đặt hẹn cho Anh một khoá đánh giá tâm thần cao cấp.

“Nghe này,” Anh bắt đầu, “Mày có nhớ mùa xuân năm ngoái không, khi tao giữ tóc mày ra đằng sau để mày điên cuồng nôn ra 5 pounds tôm thiu mà mày đã ăn ở tiệc nghỉ hưu của Tiến sỹ Park không?”

(*5 pounds = 2.2kg)

“À. Nhớ chứ.” Olive gật đầu, suy nghĩ. “Mày còn ăn nhiều hơn tao mà chẳng bị cái khỉ gì.”

“Bởi vì tao mình đồng da sắt mà, nhưng mà kệ đi. Vấn đề là: Tao luôn ở đây khi mày cần, và sẽ mãi như vậy, dù có chuyện gì xảy ra. Dù có bao nhiêu pounds tôm thiu mày ăn cho đã miệng rồi nôn ra, mày có thể tin tưởng tao. Chúng mình chung một thuyền, tao và mày. Và Malcolm nữa, khi nó không bận trăng hoa với cả cái Stanford. Vì vậy, nếu Carlsen là một dạng người ngoài hành tinh bí mật đang âm mưu xâm chiếm Trái Đất và dẫn tới hậu quả là loài người sẽ bị nô dịch bởi một chúa tể độc ác trong hình dạng một con ve sầu, và cách duy nhất để ngăn chặn anh ta là hẹn hò với anh ta, thì mày có thể nói với tao, và tao sẽ thông báo với NASA…”

“Lạy chúa tôi! “- Olive cười to, “Nó chỉ là một buổi hẹn thôi mà!”

Anh phiền muội. “Tao chỉ không thể nào hiểu được.”

Bởi vì tao cũng có hiểu quái gì đâu. ” Tao biết, nhưng nó không có gì để hiểu cả. Nó chỉ là…Tụi tao chỉ hẹn nhau một buổi thôi.”

“Nhưng..tại sao? Ol, mày vừa đẹp, thông minh, hài hước, lại có khiếu chọn tất chân xuất sắc, tại sao mày phải đồng ý ra ngoài với Adam Carlsen?”

Olive gãi mũi. “Bởi vì anh ta…” Cô phải ngậm đắng nuốt cay để nói ra từ này. Nhưng mà cô phải nói. “Tốt.”

“Tốt?” Lông mày của Anh dựng ngược cao tới nổi gần đụng tới tóc mái của cô nàng.

Cô nàng nhìn rất đáng yêu ngày hôm nay, Olive nhìn lại, vui lòng.

“Adam ‘Khốn nạn’ Carlsen?”

“Well, ừm. Anh ta…” Olive nhìn xung quanh, trông chờ một sự giúp đỡ nào đó có thể đến từ mấy cây sồi, hoặc là những sinh viên đang hối hả vào lớp mùa hè. Cho đến khi cô thấy vận may không có vẻ gì sẽ tới, cô kết thúc nốt câu, sến sẩm, “Anh ta là một gã khốn tốt bụng, tao nghĩ vậy.”

Biểu cảm của Anh không mấy tin tưởng, “Được rồi, vậy là mày đi từ hẹn hò với một người cool ngầu như Jeremy tới hẹn hò với Adam Carlsen.”

Hoàn hảo. Đây chính xác là câu mở màn mà Olive muốn. “Tao đã hẹn hò với anh ta. Và tao đã rất hạnh phúc, bởi vì tao không nghĩ nhiều về Jeremy tới vậy đâu.” Cuối cùng thì cũng có những lời nói thật trong cuộc trò chuyện này. “Nó không khó gì để bước ra một mối quan hệ đâu, thật đấy. Vì thế nên… làm ơn. Anh, đừng lôi cậu ấy vào chuyện của tao nữa. Cậu ấy xứng đáng được hạnh phúc, và hơn hết là, mày xứng đáng có được hạnh phúc. Tao cá là cậu ấy có ở trường hôm nay đấy. Mày nên mời cậu ấy đi lễ hội phim kinh dị đi, để tao không phải qua ngủ với mày và bật đèn ngủ trong vòng 6 tháng tới. “

Lần này thì gò má Anh đỏ bừng. Cô nàng nhìn xuống tay, vân vê mấy móng tay, rồi sờ soạn gấu quần trước khi nói. “Tao không biết nữa. Có thể. Ý tao là, nếu mày thật sự nghĩ vậy…”

Chuông báo thức của Anh vang lên, cô nàng người để lấy điện thoại ra từ túi. “Chết rồi, tao có một buổi tư vấn “Đa dạng trong ngành STEM” và rồi phải chạy hai bài luận nữa.” Cô nàng đứng dậy, nhặt balo lên. “Muốn ăn trưa cùng nhau không?”

“Không được rồi. Tao có một buổi hẹn TA nữa.” Olive mỉm cười. “Có lẽ là Jeremy rảnh đấy.”

(TA, teacher assistant: trợ giảng)

Anh trợn mắt, nhưng mà khoé miệng của cô nàng thì cong lên. Điều đó khiến Olive càng hạnh phúc hơn. Hạnh phúc đến nổi cô không kịp điều chỉnh lại khi mà An quay lại và hỏi, “Có phải anh ta tống tiền mày không?”

“Huh?”

“Carlsen. Có phải anh ta tống tiền mày không? Có phải anh ta biết được bí mật rằng mày thác loạn và có thói quen vừa tắm vừa tè không ?”

“Đầu tiên thì, đó chỉ là vấn đề thời gian tôi.” Olive trừng mắt. “Thứ hai là, thiệt là tức cười khi mày nghĩ là Carlsen sẽ tìm hiểu mấy thứ vớ vẩn đó trước thì mới chịu hẹn hò với tao.”

“Ai cũng sẽ như vậy Ol à, bởi vì mày là một người tuyệt vời.” Nhưng mà, Anh nhăn nhó bổ sung thêm, “Ngoại trừ việc mày vừa tắm vừa tè.”


Jeremy đang hành động một cách khó hiểu. Mặc dù chắc cậu ấy không có ý gì đâu, bởi vì Jeremy luôn có kiểu hơi ngượng ngùng như thế, và việc chuyển từ hẹn hò Olive sang hẹn hò bạn thân nhất của Olive cũng không khiến cậu ấy có thể bớt ngượng ngùng hơn – nhưng mà hôm nay cậu ta đặc biệt kỳ lạ hơn bình thường. Cậu ấy đi vào tiệm cà phê ở trường, một vài giờ sau buổi gặp nhau của Olive và Anh, và nhìn chăm chú vào cô hai phút hơn rồi. Ba phút. Năm phút. Sự chăm chú này còn nhiều hơn tất cả những gì Jeremy từng dành cho cô, đúng vậy, kể cả những buổi hẹn hò của họ trước đây cũng không nhiều như vậy.

Khi mà bầu không khí trở nên kỳ quặc, cô nhấc mắt lên khỏi màn hình máy tính và vẫy tay về phía cậu. Jeremy đỏ mặt, cầm cốc latte lên, và tìm một cái bàn để ngồi xuống. Olive cúi xuống lại để tiếp tục đọc lại hai dòng email lần thứ mười bảy.

Hôm nay, 10:12 am.

Từ: Olive-Smith@standford.edu

Tới: Tom-Benton@harvard.edu

Chủ đề: Phản hồi: Luận án Sàng lọc ung thư tuyến tuỵ

Kính gửi Dr. Benton,

Cảm ơn vì lời phản hồi của thầy. Được trò chuyện trực tiếp với thầy sẽ rất tuyệt vời. Thầy sẽ tới Stanford ngày mấy ạ? Thầy hãy cho em biết thời gian nào là thuận tiện nhất cho thầy để gặp nhé ạ.

Trân trọng,

Olive

Không tới hai mươi phút sau, một nghiên cứu sinh năm tư làm việc với Dr. Holden Rodrigues trong phòng thuốc tới và ngồi cạnh Jeremy. Họ ngay lập tức bắt đầu thì thầm to nhỏ và chỉ về phía Olive. Nếu là bình thường thì cô sẽ bận tâm lắm, và thậm chí là buồn phiền vì điều đó nữa, nhưng mà Giáo sư Benton vừa mời trả lời email của cô, điều này được cô đặt lên ưu tiên hơn…bất cứ thứ gì, thật sự.

Hôm nay, 10:26 am.

Từ: Tom-Benton@harvard.edu

Tới: Olive-Smith@stanford.edu

Chủ đề: Phản hồi: Luận án Sàng lọc ung thư tuyến tuỵ

Chào Olive,

Tôi được nghỉ phép ở Harvard mùa này, vì thế tôi sẽ ở lại đó khoảng vài ngày. Một cộng sự ở Stanford của tôi và tôi vừa được trao một quỹ lớn, chúng tôi sẽ gặp nhau để bàn về chuyện tổ chức nghiên cứu…Tôi sẽ linh động trong khoảng thời gian đó để gặp em, được chứ?

Thân,

TB

Tuyệt vời ! Cô có vài ngày để thuyết phục thầy ấy nhận luận án của mình, điều này còn tuyệt hơn là mười phút mà cô đã dự tính lúc đầu. Olive vung tay vào không khí – và điều này khiến Jeremy và bạn của cậu ta nhìn cô kỳ quặc hơn. Bọn họ bị cái gì thế? Cô bị dính kem đánh răng trên mặt hay gì? Ai quan tâm chứ? Cô sẽ được gặp Tom Benton và thuyết phục thầy nhận cô. Ung thư tuyến tuỵ, mị tới đây.

Cô đang trong một tâm trạng tuyệt vời cho đến khi hai giờ sau đó, khi cô vừa bước vào phòng họp trợ giảng lớp Sinh học và một khoảng lặng xâm chiếm căn phòng. Khoảng mười lăm cặp mắt dán vào cô – đây không hề là một phản ứng mà cô muốn nhận tí nào.

“Uh…Chào?”

Một vài người chào lại cô. Phần lớn xoay sang nhìn chỗ khác. Olive tự nói với bản thân là mày tự tưởng tượng ra thôi. Chắc là do hạ đường huyết thôi. Hoặc là tăng. Một trong hai.

“Này, Olive.” Một nghiên cứu sinh năm bảy, người chưa bao giờ thừa nhận sự hiện diện của cô, bỗng dưng dẹp ba lô của mình và nhường chỗ ngồi kế bên cho cô. “Em khoẻ không?”

“Tôi khoẻ.” Cô ngồi xuống một cách thận trọng, cố gắng không để lộ một sự nghi hoặc nào từ giọng của mình. “Ừm, anh thì sao?

“Tuyệt.”

Có điều gì đó trong nụ cười của anh ta. Một điều gì đó tục, và giả tạo. Olive đang tự hỏi, thì nhóm trưởng bắt đầu trình chiếu và tập trung sự chú ý của mọi người vào buổi họp.

Sau đó, chuyện càng trở nên kỳ quái hơn. Khi mà Dr. Aslan ghé qua phòng thí nghiệm để để hỏi có chuyện gì mà Olive muốn kể không, Chase, một nghiên cứu sinh trong phòng, nhường cô sử dụng máy PCT trước tiên, mặc dù thường ngày cậu ta giữ khư khư nó nhưng một đứa con nít lớp ba giữ viên kẹo Hallowen cuối cùng vậy, ông quản lý phòng thí nghiệm thì nháy mắt với cô khi đưa cho cô một tập giấy in. Rồi cô gặp Malcolm ở phòng vệ sinh chung, hoàn toàn tình cờ, và đột nhiên mọi thứ trở lên rõ ràng.

“Con quỷ dấu diếm này!” cậu ta nguýt tôi. Đôi mắt đen hài hước híp lại. “Tao nhắn tin cho mày cả một ngày trời rồi đó !”

“Ối.” Olive vỗ vào túi quần phía sau, rồi phía trước, cố gắng nhớ lại lần cuối cùng cô nhìn thấy cái điện thoại của mình. “Tao nghĩ là tao vứt điện thoại ở nhà rồi.”

“Tao không thể tin được.”

“Tin cái gì?”

“Tao không thể tin mày được.”

“Mày đang nói về cái gì vậy.”

“Tao tưởng chúng ta là bạn cơ đấy.”

“Thì rõ vậy.”

“Bạn tốt.”

“Ừ. Mày với Anh là bạn thân nhứt của tao. Điều gì…”

“Rõ ràng là không phải vậy, nếu không phải tao nghe Stella, người nghe từ Jess, người nghe từ Jeremy, người nghe từ Anh, …”

“Nghe cái gì?”

“…người nghe từ ai không biết nữa. Và tao tưởng tụi mình là bạn bè cơ đấy.”

Một tia băng giá chạy lên lưng của Olive. Có thể nào…Không. Không, không thể. “Nghe cái gì?”

“Tao không còn gì để nói. Tao sẽ để mấy con gián nuốt trọng mày luôn. Và tao sẽ đổi mật khẩu Netflix.”

Ôi không. “Malcolm. Mày nghe cái gì?”

“Nghe mày đang hẹn hò với Adam Carlsen.”


Olive chưa từng bén chân tới phòng thí nghiệm của Carlsen bao giờ, nhưng cô biết tìm nó ở đâu. Đó là phòng nghiêm cứu rộng nhất, nhiều chức năng nhất trong cả cái khoa này, chứa đựng một nguồn cơn phẫn nộ bất tận dành cho Carlsen. Cô phải quẹt thẻ hai lần để được phép đi vào. Cánh cửa thứ hai mở trực tiếp vào khu vực thí nghiệm, cô nhìn thấy ngay Carlsen, anh ta cao lớn như một ngọn núi Everest với bờ vai thiệt rộng. Anh ta đang nhìn vào Southern Blot kế bên Alex, một nghiên cứu sinh trên Olive một khoá, nhưng anh xoay người về phía cửa ngay khi cô bước vào.

(Southern blot được đặt tên theo giáo sư Edward M. Southern – người đã phát minh kỹ thuật này tại đại học Edinburgh vào những năm 1970. Hiểu một cách đơn giản, Southern blot là quá trình chuyển các phân tử ADN từ gel agarose lên một màng và nhờ đó giúp các nhà nghiên cứu định vị trình tự ADN bên trong một hỗn hợp phức tạp)

Olive nhìn anh, mỉm cười yếu ớt, phần lớn là nhẹ nhõm vì đã tìm thấy anh.

Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Cô sẽ giải thích với anh những gì Malcolm đã nói với cô, không nghi ngờ gì anh sẽ không thể nào chấp nhận tình huống này và tìm cách giải quyết cho cả hai, bởi vì Olive không thể học tiếp ba năm chung với những người nghĩ rằng cô đã hẹn hò với Adam-quái-đản-Carlsen.

Vấn đề là, Carlsen không phải là người duy nhất chú ý tới sự xuất hiện ở Olive. Phải chừng mười mấy cái ghế trong phòng, và ít nhất là mười người đang hiện diện. Hầu hết bọn họ – tất cả bọn họ – đều đang nhìn vào Olive. Có thể bởi vì hầu hết bọn họ – tất cả bọn họ – đã nghe đồn rằng Olive đang hẹn hò với boss của họ.

Đời cô coi như vứt rồi.

“Em có thể nói chuyện với thầy một chút được không, Dr. Carlsen?” Rõ ràng là cô biết phòng được xây theo kiểu không phản âm được. Nhưng mà cô cảm giác như từ ngữ của mình vừa mới dội lại từ bức tường khoảng bốn lần rồi.

Carlsen gật đầu, không tỏ thái độ gì, và đưa lại mẫu Southern blot cho Alex trước đi tiến về phía cô, một cách không để tâm tới sự thật là gần hai phần ba lớp học đang há hốc mồm. Số còn lại thì trông giống sắp đột quỵ tới nơi rồi.

Anh dẫn Olive vào phòng họp ngay bên ngoài khu thí nghiệm chính, cô im lặng đi theo anh, cố lờ đi sự thật là một cái phòng đầy người với suy nghĩ là cô và Carlsen đang hẹn hò vừa mới nhìn thấy họ đi vào một phòng riêng. Chỉ hai người.

Đây là điều tệ hại nhất. Tệ vô cùng.

“Mọi người biết rồi,” cô vuột miệng nói ra ngay khi cánh cửa vừa đóng lại.

Anh nghiên cứu cô một lúc, vẻ mặt hoang mang. “Cô ổn chứ?”

“Mọi người biết cả rồi. Về chúng ta.”

Anh hơi cúi nhẹ đầu, vòng tay quanh ngực. Đã được khoảng một ngày trôi qua kể từ lần cuối họ nói chuyện, nhưng mà nó rõ ràng là đủ dài để Olive quên mất..sự hiện diện của anh. Sự hiện diện làm cô thấy mình nhỏ bé mỗi khi ở cạnh anh. “Chúng ta?”

“Chúng ta.”

Anh ta có vẻ bối rối, vì thế Olive phải giải thích.

“Chúng ta, chuyện hẹn hò…không phải là chúng ta hẹn hò, nhưng mà rõ ràng Anh nghĩ vậy, và cô ấy đã nói…” Cô nhận ra rằng từ ngữ của mình đang trở nên lộn xộn, vì thế cô buộc bản thân phải chậm lại. “Jeremy. Và cậu ấy đã nói với mọi người, và bây giờ ai cũng biết chuyện. Hoặc là họ nghĩ họ biết, mặc dù giữa chúng ta rõ ràng là không có gì để biết cả. Như tôi và anh biết.

Anh từ từ tiếp nhận thông tin và sau đó gật đầu một cách chậm rãi. “Và khi cô nói mọi người…?”

“Chính là là mọi người.” Cô chỉ về phía phòng thí nghiệm. “Tất cả những người đó? Họ biết. Những nghiên cứu sinh khác? Họ biết. Cherie, thư ký khoa? Cô ấy chắc chắn biết. Tin đồn trong khoa là điều tệ hại nhất. Và họ đều nghĩ là tôi đang hẹn hò với một giáo sư.”

“Tôi hiểu rồi,” anh nói, vẻ như không hề phiền hà bởi tin đồn nhảm nhí này. Đáng lẽ ra thái độ này phải làm Olive bĩnh tĩnh hơn một chút, nhưng mà nó chỉ khiến cho sự hoảng loạn của cô dâng tới nóc.

“Tôi xin lỗi vì chuyện đã xảy ra. Thật xin lỗi. Đây là lỗi của tôi.” Cô lấy tay quệt mặt. “Nhưng mà tôi không ngờ là…tôi hiểu tại sao Anh lại kể với Jeremy – Ý tôi là, ghép hai mảnh này lại là ra toàn bộ câu chuyện này, nhưng…Tại sao Jeremy lại kể điều đó với mọi người chứ?”

Carlsen nhún vai. “Tại sao cậu ta lại không?”

Cô nhìn lên. “Ý anh là gì?”

“Một nghiên cứu sinh đang hẹn hò với một giáo viên có vẻ như là một thông tin thú vị để tám với người khác.”

Olive lắc đầu. “Nó đâu thú vị đến vậy đâu. Tại sao mọi người phải hứng thú với mấy chuyện này?”

Anh nhướn một bên mày. “Có ai đó vừa nói với tôi rằng “Tin đồn trong khoa này là điều t…’”

“Được rồi. Được rồi. Chấp nhận.” Cô thở một hơi dài và bắt đầu rảo bước, cố gắng phớt lờ cái cách mà Carlen đang nghiên cứu cô, một cách thoải mái, vòng tay trước ngực và tựa vào bàn hội nghị. Đáng lý ra anh ta không nên bình tĩnh như vậy. Anh ta phải nỗi giận chứ. Anh ta mà một gã khó tính nổi tiếng cao ngạo – việc mọi người đồn đại anh ta đang hẹn hò với một người vô danh nên làm anh ta mất mặt chứ. Gánh nặng tin đồn này đáng nhẽ ra không nên rơi trên đầu một mình Olive.

“Đây là…Chúng ta nên làm điều gì đó, phải rồi. Chúng ta phải nói với mọi người rằng đây không phải là sự thật, đều là chúng ta dựng chuyện thôi. Ngoại trừ việc mọi người sẽ nghĩ tôi bị điên, hoặc có thể là anh, cũng bị vậy, vì thế chúng ta phải tạo ra một câu chuyện khác. Đúng vậy, được rồi, chúng ta cần phải nói với mọi người là chúng ta không còn bên nhau nữa…”

“Thế còn Anh và cậu-gì-đó thì sao?”

Olive dừng bước. “Uh?”

“Không phải hai người đó sẽ cảm thấy tệ hại về chuyện hẹn hò nhau nếu họ nghĩ là chúng ta không còn bên nhau nữa à? Hoặc là nghĩ rằng cô đã nói dối họ?”

Cô chưa nghĩ tới chuyện này. “Tôi…có thể. Có thể, nhưng…”

Đúng là Anh có vẻ đang hạnh phúc. Có thể là cô nàng đã mời Jeremy đi cùng tới lễ hội phim rồi – có thể là ngay sao khi kể với cậu ấy về chuyện của Olive và Carlsen, mợ nó bạn với bè. Nhưng đó chính xác là điều mà Olive muốn.

“Cô có định nói với cô ấy sự thật không?”

Cô phát ra một âm thanh hoảng loạn. “Tôi không thể. Không phải bây giờ.” Chúa ơi, tại sao ngày xưa cô lại đồng ý hẹn hò với Jeremy vậy? Cô thậm chí còn không thích cậu ta tới mức đó. Đúng là giọng Ái Nhĩ Len và mái tóc gợn sóng màu gừng rất đáng yêu, nhưng ngẫm lại thì cũng không đáng chút nào. “Có lẽ chúng ta có thể nói với mọi người là tôi đã đá anh?”

“Ảo tưởng vừa thôi,”. Giọng anh vô cảm. Cô không dám chắc là anh có đang đùa hay không.

“Được thôi. Vậy thì nói là anh đã đá tôi.”

“Bởi vì nó nghe có lý hơn đấy,” anh nói một cách khô khốc, dường như nén nó dưới hơi thở. Cô không dám chắc mình nghe rõ lời anh ta nói không, và cũng không biết ý anh ta là gì, nhưng cô bắt đầu cảm thấy bức bối rồi đây. Được thôi, cô là người đã hôm anh ta trước – Chúa ơi, cô đã hôn Adam Carlsen, đây là cuộc đời cô, đó cũng là lựa chọn của cô – nhưng mà hành động của anh trong phòng nghỉ nào hôm qua cũng không giúp giải quyết được vấn đề này. Anh ta ít nhất cũng nên biểu lộ một vài sự lo lắng đi chớ. Không lí do nào mà anh lại cảm thấy việc mọi người đang nghĩ rằng anh bị hấp dẫn bởi một cô nàng không tên không tuổi với chỉ 1.5 bài báo khoa học là bình thường cả – đúng vậy, cái bài báo cô vừa mới chỉnh sửa và gửi lại ba tuần trước được tính một nữa bài.

“Thế thì nói với mọi người chúng ta chia tay trong hoà bình?”

Anh gật đầu. “Nghe được đấy.”

Olive ngẩng đầu lên. “Thật hả? Tuyệt, vậy thì chúng ta sẽ…”

“Chúng ta có thể hỏi nhờ Cherie đăng lên bản tin của khoa.”

“Cái gì?”

“Hoặc là cô nghĩ một thông báo công khai trước buổi học sẽ tốt hơn chăng?”

“Không. Không. Nó…”

“Có thể chúng ta nhờ bên IT đăng lên trang chủ của Stanford. Bằng cách đó, mọi người sẽ biết…”

“Ok, ok, được rồi. Tôi biết rồi.”

Anh nhìn cô trong một khoảnh khắc, và khi anh nói, giọng anh nghe rất vừa phải theo một cách cô không ngờ nó phát ra từ miệng của Adam-“khốn-nạn”-Carlsen. “Nếu điều làm cô thấy phiền là việc mọi người đang bàn tán cô đang hẹn hò với một giáo sư, thì tôi e là việc đó cũng đã xảy ra rồi. Thanh minh với mọi người rằng chúng ta đã chia tay cũng không làm thay đổi sự thật là họ đã nghĩ chúng ta từng có gì đó với nhau.”

Vai Olive xịu xuống. Cô ghét sự thật rằng anh đang nói đúng. “Được rồi vậy. Nếu anh có bất kỳ ý tưởng nào để thu dọn đống rắc rồi này, tôi hoàn toàn cởi mở để tiếp thu…”

“Cứ để mọi người nghĩ thứ họ đang nghĩ đi.”

Trong một giây lát, cô tưởng đâu mình đã nghe nhầm. “G-gì cơ?”

“Cứ để mọi người nghĩ rằng chúng ta đang yêu nhau. Nó giải quyết vấn đề của cô với bạn và bạn-trai-gì-đó, và cô cũng không có gì để mất cả, từ việc nó nghe như là một…danh phận tiếng tăm” – anh ta hơi trợn mắt một chút khi nói từ “tiếng tăm”, như thể việc quan tâm đến người khác nghĩ gì là một trong những việc ngu ngốc nhất kể từ thời kháng sinh vi lượng đồng căn – “chuyện cũng không thể nào tệ hơn nữa cho cô được.”

(*homeopatic antibiotics: liệu pháp dùng vi lượng đồng căn như kháng sinh. Liệu pháp vi lượng đồng căn được một y sĩ người Đức tên Samuel Christian Hahnemann phát minh vào cuối thế kỷ XVIII. Đây là liệu pháp dựa trên quy luật tự nhiên “lấy độc trị độc”)

Việc này…Trong đời cô, Olive chưa bao giờ, cô chưa bao giờ

“Gì chứ?” cô hỏi lại lần nữa, yếu ớt.

Anh nhún vai. ” Đối với tôi thì có vẻ như đôi bên đều có lợi.”

Không hề tí có lợi tí nào, cho Olive. Hai bên đều có hại thì đúng hơn, và cô sẽ thất bại một lần nữa, rồi lại thất bại thêm, sẽ là kiểu chuyện như vậy. Chuyện này điên quá.

“Ý anh là…mãi mãi sao ?” Cô nghĩ giọng cô phát ra nghe như ngựa hí, nhưng mà đó có thể chỉ là hiệu ứng của việc máu đang chảy rần rật trong đầu cô.

“Cái đó thì hơi quá rồi. Có thể là tới khi bạn cô không hẹn hò nữa? Hoặc là tới khi họ bước vào mối quan hệ nghiêm túc hơn? Tôi không rõ. Cái gì hợp lí nhất là được.” Anh ta nghiêm túc về chuyện nào. Anh ta không hề đùa.

“Không phải là anh đã…” Olive không biết phải hỏi như thế nào nữa. “Kết hôn, hay gì rồi chứ?” Anh ta chắc khoảng trong độ tuổi ba mươi thôi. Anh có một công việc tuyệt vời, anh cao lớn dày dặn, tóc đen lượn sóng, thông minh, thậm chí là có một vẻ ngoài thu hút, anh hoàn hảo mọi thứ. Ừ, anh ta cũng là một gã khốn dở tính, nhưng mà một vài phụ nữ chẳng bận tâm điều đó. Thậm chí có vài người còn mê điều đó.

Anh nhún vai. “Vợ tôi và hai đứa sinh đôi không bận tâm đâu.”

Chết tiệt.

Olive cảm giác như một luồng nhiệt tát vào người. Hai má cô chuyển sang màu đỏ thẩm và cô muốn chết quách đi vì nhục, bởi vì – Chúa nhân từ, cô đã cưỡng hôn một người đàn ông đã có gia đình, một người cha của hai đứa trẻ. Vợ anh chắc đang khóc thầm ướt gối. Con anh sẽ lớn lên với những chấn thương tâm lí tệ hại từ bố và quyết định trở thành sát thủ liên hoàn.

“Tôi…Lạy chúa, tôi không hề cố ý – Tôi vô cùng xin lỗi…”

“Đùa cô thôi.”

“Tôi thật sự không biết rằng anh…”

“Olive. Tôi chỉ đùa thôi. Tôi chưa kết hôn. Không con.”

Olive thở phào nhẹ nhõm một hơn. Nhưng sau đó liền cảm thấy tức giận. “Dr. Carlsen, đây không phải chuyện anh nên lấy ra để giỡn đâ…”

“Cô thật sự nên bắt đầu gọi tôi là Adam đi. Khi mà chúng ta sẽ bắt đầu hẹn hò một thời gian đấy.”

Olive thở ra chậm rãi, ấn vào sống mũi mình. “Tại sao anh… Anh sẽ nhận được điều gì từ việc này?”

“Việc gì?”

“Giả vờ hẹn hò với tôi. Tại sao anh lại quan tâm? Anh muốn gì từ chuyện này?”

Tiến sỹ Carlsen Adam hé miệng, Olive tưởng đâu anh sẽ sắp nói ra điều gì đó quan trọng lắm. Nhưng anh nhìn đi hướng khác, và tất cả những gì anh thốt ra là “Nó sẽ giúp được cô.” Anh ngần ngừ một chút. “Và tôi cũng có lí do của mình.”

Cô híp mắt. “Lí do gì?”

“Lí do thôi.”

“Nếu như nó phạm pháp, tôi không muốn dính vào đâu.”

Anh mỉm cười một chút. “Không phải đâu.”

“Nếu anh không nói với tôi, tôi không có lựa chọn nào ngoài việc giả định rằng nó dính líu tới bắt cóc. Hoặc phóng hỏa. Hoặc tham ô.”

Anh có vẻ như muốn cạn lời rồi, ngón tay anh gõ nhẹ trên cánh tay to lớn. Động tác này làm áo sơ mi của anh căng chặt hơn. “Nếu tôi nói với cô, nó không thể lọt ra khỏi căn phòng này.”

“Tôi nghĩ là cả hai đều đồng ý là không chuyện gì đã xảy ra giữa tôi và anh nên lọt khỏi căn phòng này.”

“Cô nói đúng,” Anh thừa nhận. Ngừng lại. Thở dài. Cắn má một lúc lâu. Rồi lại thở dài.

“Được rồi,” Anh cuối cùng cũng nói, nghe như một người đàn ông biết trước rằng anh ra sẽ hối hận ngay từ lúc anh mở miệng. “Tôi đang cân nhắc về việc đào tẩu.”

“Đào tẩu?” Lạy Chúa, anh ta thật sự là một tội phạm đang ngoài vòng pháp luật. Một quan toà đã buộc tội anh ta vì đã phạm tội với nghiên cứu sinh. Chắc là anh ta đã phang cái kính hiển vi vào đầu một ai đó chỉ vì ghi sai nhãn của mấy cái mẫu thí nghiệm. “Vậy là nó thực sự là một cái gì đó phạm pháp?”

“Cái gì? Không. Trong khoa đang nghi ngờ rằng tôi đang ủ mưu rời khỏi Stanford và làm việc cho một trường khác. Thường thì tôi chẳng bận tâm đến chuyện này, nhưng mà Stanford đã quyết định đóng băng quỹ nghiên cứu của tôi rồi.”

“Ồ.” Không phải như cô nghĩ. Không hề. “Họ có thể làm vậy à?”

“Ừ. Hơn một phần ba. Lí do là họ không muốn tài trợ một nghiên cứu và xa hơn là sự nghiệp của một người – họ tin – rằng sắp sửa rời đi.”

“Nhưng mà nếu nó chỉ một phần ba quỹ…”

“Đó là hàng triệu đô la,” anh nói. “Đó là phần tôi đã để dành cho đề tài nghiên cứu mà tôi dự tính sẽ hoàn thành trong vòng một năm. Ở đây, tại Stanford này. Điều này có nghĩa là tôi cần quỹ này sớm thôi.”

“Ồ.” Nói về chuyện này, Olive đã nghe nhiều tin đồn về việc Carlsen lọt vào tầm ngắm của nhiều trường khác từ hồi năm một. Vài tháng trước còn có tin đồn rằng anh sắp làm việc cho NASA. “Tại sao họ lại nghĩ như vậy? Và tại sao lại vào thời điểm này?”

“Một vài lí do. Lí do thích hợp nhất là tôi vừa mới được cấp một quỹ nghiên cứu – rất lớn – vài tuần trước với một nhà khoa học ở trường khác. Trường đó đã từng cố gắng mời tôi về làm, và Stanford coi sự hợp tác như một dấu hiệu rằng tôi sẽ chấp nhận lời mời đó.” Anh do dự một lúc trước khi tiếp tục. “Khái quát hơn, tôi nhận thức được rằng họ nghĩ…tôi không cắm một cái rễ nào ở đây bởi vì tôi muốn tẩu thoát khỏi Stanford một cách đột ngột không lường trước được.”

“Rễ?”

“Hầu hết những nghiên cứu sinh dưới trướng tôi sẽ xong trong vòng một năm nữa. Tôi không có gia đình họ hàng gì ở quanh đây. Không vợ, không con. Nhà thì đang thuê – Tôi sẽ phải mua một ngôi nhà chỉ để thuyết phục khoa rằng tôi cam kết sẽ ở lại,” anh nói, “Nếu như tôi đang ở trong một mối quan hệ…điều này sẽ có ích.”

Được rồi. Cũng hợp tình hợp lí. Nhưng mà. “Anh có từng cân nhắc tới việc có một người bạn gái thật sự chưa?”

Anh nhướn mày. “Cô có từng cân nhắc tới việc có một buổi hẹn hò thật sự chưa?”

“Touché.” ( Hay lắm.)

Olive im lặng và nghiền ngẫm anh một lúc, trong lúc đó anh cũng nhìn cô suy ngẫm. Thật buồn cười làm sao khi mà cô từng sợ hãi anh đến vậy. Bây giờ thì anh là người duy nhất trên thế giới này nắm giữ chuyện đáng xấu hổ nhất mà cô từng làm. Và thật khó để cảm thấy sợ sệt gì anh, sau khi biết được rằng anh là kiểu người cũng phải đang bí đường lắm mới giả vờ hẹn hò ai đó để lấy lại quỹ nghiên cứu. Olive cá rằng cô cũng sẽ sẵn sàng làm việc để hoàn thành luận án ung thư tuyến tuỵ của mình, điều này khiến cô cảm thấy anh khá là…giống mình. Và nếu anh ta đã ngồi trên cùng thuyền, vậy thì cô có thể giả vờ hẹn hò với anh, phải không?

Không. Được mà. Không. Được mà. Cái gì vậy? Cô có bị điên không mà cân nhắc chuyện này. Rõ là tâm thần. Nhưng mà cô thấy mình thốt ra. “Nó sẽ phức tạp lắm đấy.”

“Cái gì phức tạp?”

“Chuyện giả vờ hẹn hò ấy.”

“Thế à? Làm cho người khác nghĩ chúng ta đang hẹn hò là một chuyện phức tạp?”

Ôi trời, thiệt hết nói nổi. “Okay. Tôi hiểu ý anh. Nhưng sẽ không dễ để họ tiếp tục tin vào điều đó trong một khoảng thời gian dài đâu.”

Anh nhún vai. “Sẽ ổn thôi, chỉ cần chúng ta vẫn chào nhau ở hành lang vào cô đừng gọi tôi là Dr. Carlsen nữa.”

“Tôi không nghĩ là ai đời yêu đương mà chỉ…chào nhau thôi đâu.”

“Thế mấy người yêu nhau họ làm gì?”

Câu hỏi này hạ gục Olive luôn. Cô chỉ mới trải qua 5 lần gặp gỡ trong đời, tính cả lần với Jeremy, và trải nghiệm thì đi từ chán thường thường tới lo âu tới khiếp sợ luôn ( nhất là cái gã ngồi độc thoại về phẫu thật thay khớp hông của bà má gã tới từng chi tiết). Cô đã từng mong ước có ai đó trong đời, nhưng cô luôn nghi ngờ điều đó là dành cho mình. Có thể cô là đứa không thể nào yêu đương nỗi. Có thể việc dành quá nhiều năm một mình đã mài mòn cô theo một cách mà cô nghĩ đó là lí do cô dường như không thể phát triển một kết nối tình cảm lãng mạn nào, hoặc kể cả những loại hấp dẫn mà cô nghe người khác hay nói. Cuối cùng thì, nó cũng chẳng là gì to tát với cô. Dù sao gì, làm nghiên cứu và hẹn hò khó mà đi cùng nhau, có lẽ cũng lí do này mà Tiến sỹ Adam Carlsen, MacArthur Fellow và những gã thiên tài phi thường, tồn tại tới năm ba mươi mấy tuổi gì đó, rồi đứng đây hỏi Olive mấy người yêu đương thì làm gì.

Môi trường hàn lâm học thuật đó, thưa quý ông quý bà.

“Ừm…nhiều thứ.” Olive căng não. “Họ đi chơi và làm nhiều thứ cùng nhau. Như là hái táo, hoặc đại loại hoạt động như Paint and Sip (Vừa nâng ly vừa vẽ). Mấy thứ ngu ngốc, Olive nghĩ.

“Mấy thứ ngu ngốc.” Adam nói, giơ tay đầu hàng với hai bàn tay to lớn. “Cô chỉ cần gặp Anh và nói với cô ấy rằng chúng ta đã đi chơi rồi đi vẽ tranh Monet rồi đi. Có vẻ cô nàng sẽ lo chuyện nói với cả cái trường biết.”

“Okay, đầu tiên thì, đó là Jeremy nói. Hãy đồng ý là nên đỗ lỗi cho Jeremy. Nhưng có nhiều chuyện hơn cả việc này nữa.” Olive kiên định. “Những người yêu nhau, họ trò chuyện với nhau. Rất nhiều. Nhiều hơn việc chỉ chào nhau ở hành lang. Họ biết màu sắc mà đối phương yêu thích, nơi họ sinh ra, và họ…họ nắm tay. Họ hun hít nữa.”

Adam mím môi lại như thể cố né một nụ cười. “Chúng ta không thể làm được vậy đâu.”

Một sự phiền muộn ập vào người Olive. “Tôi xin lỗi về nụ hôn đó. Tôi thật sự không nghĩ rằng…”

Anh lắc đầu. “Không sao đâu.”

Anh có vẻ không đặc biệt lạnh lùng với chuyện đó, đặc biệt là với một người nổi tiếng là khó chịu khi học sinh trả lời số nguyên tử của selenium sai. Không, anh ta không phải lạnh lùng. Anh ta thích thú với chuyện đó.

Olive lúc lắc đầu. “Có phải anh đang thích thú với chuyện này không?”

“”Thích thú” thì không đúng lắm, nhưng cô phải công nhận rằng chuyện này khá là giải trí.”

Cô không hiểu anh ta đang nói về chuyện gì. Khong có gì giải trí về cái sự thật là cô vô tình hôn trúng một viên chức trong trường bởi vì anh ta là người duy nhất hiện diện trong cái hành lang đó, và một chuỗi hậu quả của cái hành động nhu ngốc này là, mọi người nghĩ cô đang hẹn hò với người cô chỉ gặp nhau chính xác 2 lần trước này hôm nay…

Cô đột nhiên bật cười to và cuộn người lại trước dòng suy nghĩ này, choáng váng trước một đống điều không tưởng của chuyện này. Đây là đời cô. Đây là hậu quả của những hành động của cô. Cho đến khi cô có thể thở bình thường lại, hông thì đau và cô phải đưa tay lên quẹt nước mắt. “Đây là điều tệ hại nhất.”

Anh ta cũng đang cười, nhìn chằm vào cô với một tia sáng khác lạ trong mắt anh. Và cô khám phá ra một điều là: Adam Carlsen có lúm đồng tiền. Hai lúm dễ thương. “Yep”

“Và toàn bộ là lỗi của tôi.”

“Phần lớn. Tôi cũng đã góp phần giật dây cho Anh ngày hôm qua, nhưng mà, tôi cũng đồng ý là phần lớn lỗi là của cô đấy.”

Giả vời hẹn hò. Adam Carlsen. Olive chắc hẳn bị loạn trí rồi. “Chẳng phải sẽ là rắc rối lớn nếu anh là một giáo viên trong trường và tôi là một nghiên cứu sinh hay sao?”

Anh nghiên đầu, giọng trở nên nghiêm túc. “Nó không phải là chuyện gì đáng khích lệ, nhưng tôi không nghĩ vậy đâu. Tôi không có quyền hạn gì với cô và tôi cũng không tham gia vào việc hướng dẫn cô. Nhưng mà tôi có thể đi hỏi thêm về chuyện này.”

Chuyện này là một ý tưởng tồi tệ trong truyền thuyết. Ý tưởng tệ nhất mang tính giải trí trong lịch sử những ý tưởng tồi. Ngoai trừ việc nó thật sự có khả năng giải quyết rắc rối của cô, và của Adam, đổi lại việc “say hi” với anh ta mỗi tuần một lần và cố gắng không gọi anh ta là Dr. Carlsen. Nó cũng xem như là một thoả thuận có lợi.

“Tôi có thể suy nghĩ về chuyện này không?”

“Dĩ nhiên rồi.” Anh nói thật bình tĩnh. Chắc chắn.

Cô chưa từng nghĩ về anh như thế này. Sau khi nghe tất cả mọi chuyện về anh, và nhìn anh đi quanh trường với cái cau mày bất biến, cô thật sự không nghĩ anh là người như thế này. Mặc dù cô không thật sự hiểu chuyện này nghĩa là gì.

“Và cảm ơn anh nhé. Vì đã đề xuất chuyện này. Adam.”

Cô thêm từ cuối cùng vào. Cố gắng đẩy nó ra khỏi vành môi. Nghe thật kỳ cục, nhưng không quá kỳ cục.

Sau một khoảng dài, anh gật đầu. “Không có gì. Olive.”


cái chương này dài vãi vãi xoài mọi người ạ.

mụi người có đọc tới đây thì comment cổ vũ để mình có động lực dịch tiếp nhé ~

desperately need your support <3

Tiếp theo: ♥︎ The Love Hypothesis| Chương 3.1: Thoả thuận Fake-dating


Discover more from lazy daisy

Subscribe to get the latest posts sent to your email.

6 responses to “♥︎ The Love Hypothesis| Chương 2: Tin đồn lan như lửa cháy”

  1. Chương này đúng là dài thật. Đọc mấy ngày mới hết. Cảm ơn chủ blog đã dịch :))))

  2. Cậu dịch tiếp đi ạ. Hay quá. Đừng dừng nha huhu

    1. Ôi, tớ đang nghỉ xuân, vậy để tớ dịch tiếp nhé.

  3. Người đẹp ơi, cậu còn dịch nữa ko vậy? 😭😭😭

    1. hên xui á, bà có đọc thì cho tui biết, rảnh thì tui dịch từ từ hen.
      bà có thể subcribe trang để có truyện mới là nhảy thẳng vô email của bà luôn nè.

Leave a reply to lazy daisy Cancel reply